CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA NGUYỄN DUY NHẤT – KHI NGƯỜI Y TÁ ÔM CHỐT LÀM NÊN HUYỀN THOẠI
Tác giả: Đặng Thị Sâm
Đơn vị: K22 – CNTT, Trường Đại học Công nghệ thông tin và truyền thông Thái Nguyên
*LỜI NÓI ĐẦU
Mỗi thế hệ đều có một dấu ấn riêng, và với thế hệ trưởng thành trong những năm tháng chiến tranh, dấu ấn ấy được viết bằng lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần bất khuất. Nhân vật Nguyễn Duy Nhất trong Câu chuyện thời hoa lửa đã tái hiện chân thực hình ảnh một người lính trẻ mang trong mình khát vọng cống hiến cho Tổ quốc. Câu chuyện của anh không chỉ là ký ức về chiến tranh mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay.
Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 đã lùi xa, nhưng khúc tráng ca tuổi hai mươi của Hạ sĩ, Y tá Nguyễn Duy Nhất (Võ Nhai, Thái Nguyên) tại Điểm cao 499 (Cao Lộc, Lạng Sơn) vẫn mãi ngời sáng. Câu chuyện về một y tá tay không cầm súng, một mình ôm chốt đẩy lùi quân dịch là biểu tượng bất diệt cho lòng quả cảm của thế hệ thời hoa lửa.
Trận chiến sinh tử tuổi 20
Sáng ngày 17/2/1979, quân địch nã pháo điên cuồng hòng chiếm Điểm cao 499. Trận địa khói lửa mù mịt, thương vong phe ta ngày một lớn. Với vai trò là y tá Đại đội 2, chàng thanh niên Nguyễn Duy Nhất lúc ấy mới 20 tuổi đã bất chấp hiểm nguy, liên tục băng mình qua làn đạn để cứu chữa và cõng thương binh lùi về tuyến sau an toàn.Khi đơn vị hết đạn buộc phải rút lui, nhìn quân địch tràn lên truy kích đồng đội, ông quyết định tự nguyện ở lại ôm chốt chặn địch. Chỉ với vài băng đạn nhặt nhạnh và hai quả lựu đạn cuối cùng, một mình ông đơn độc chiến đấu giữa vòng vây. Ông liên tục thay đổi vị trí bắn để đánh lạc hướng, khiến địch lầm tưởng lực lượng ta còn đông. Một mình ông kiên cường bám trụ, diệt gọn 30 tên địch, tạo thời gian vàng cho toàn đơn vị rút lui bảo toàn lực lượng. Với chiến công hiển hách này, ngày 20/12/1979, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân..
Người anh hùng bình dị giữa đời thường
Rời trận địa trở về quê hương với thương tật, người anh hùng không một công thần, không mưu cầu danh lợi. Ông lặng lẽ mưu sinh bằng đủ nghề lam lũ từ làm ruộng, chăn nuôi đến chạy xe ôm để nuôi gia đình.Đầu năm 2004, một tai nạn giao thông nghiệt ngã đã cướp đi sinh mạng của ông. Định mệnh trớ trêu, chuyến xe ôm cuối cùng ấy lại là chuyến xe đưa khách quay trở lại Cao Lộc, Lạng Sơn – đúng cung đường biên giới năm xưa ông từng gửi lại thanh xuân rực lửa. Ông đã ngã xuống ở thời bình, ngay trên mảnh đất biên cương làm nên huyền thoại.
Anh hùng Nguyễn Duy Nhất đã về với đất mẹ, nhưng ngọn lửa anh dũng và phẩm chất cao đẹp của ông vẫn còn mãi. Câu chuyện của ông nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về cái giá của hòa bình, từ đó quyết tâm học tập và cống hiến để xứng đáng với máu xương của cha anh.
Hạ sĩ Nguyễn Duy Nhất khi được
phong là anh hùng Anh hùng Nguyễn Duy Nhất năm 1990
*NGUỒN TÀI LIỆU:
- Hình ảnh “Anh hùng Nguyễn Duy Nhất”: Báo Quân đội nhân dân.



