Câu chuyện thời Hoa Lửa - Nguyễn Thị Chiên
Câu chuyện thời hoa lửa – Nguyễn Thị Chiên
(Khúc tráng ca của người nữ chiến sĩ giữa đồng đồng sông Hồng rực lửa)
Trên cánh đồng lúa mênh mông của Thái Bình, nơi những con gió từ biển Đông thổi vào mang theo vị mặn của muối và vị phù sa của quê mẹ, đã sinh ra một người con gái bình dị mà kiên cường: Nguyễn Thị Chiên. Năm ấy – những năm đầu thập niên 1930 – đất nước chìm trong bóng tối thực dân. Nhưng trong tim cô bé tên Chiên, ngọn lửa kháng cự đã nhen lên từ những câu chuyện mẹ kể về tự do, về Tổ quốc.
1. Người con gái của đồng làng chiến đấu
Khi phong trào kháng chiến bùng nổ, cô Chiên – lúc đó mới hơn đôi mươi – đã xin gia nhập du kích xã Vũ Tây. Không chỉ là một cô gái nhanh nhẹn, cô còn nổi tiếng với đôi mắt sắc và sự can trường hiếm thấy.
Trong mỗi cuộc họp, đồng đội vẫn trêu:
“Con gái liệu có gan bắn địch không?”
Cô mỉm cười:
“Có gan giữ ruộng đồng thì sao không gan giữ nước?”
Câu nói ấy theo cô suốt những năm tháng lửa đạn.
Ở chiến khu, cô được giao nhiệm vụ trinh sát, dẫn đường và trực chiến. Ban đầu, mọi người không tin một cô gái nhỏ bé lại có thể mang được khẩu súng trường dài ngang người. Nhưng chỉ sau vài trận tập kích, cả vùng Thái Bình đều biết đến cô Chiên bắn súng giỏi nhất đại đội.
2. “Cô gái và khẩu súng trường” – chiến công vang vùng lúa
Năm 1950, thực dân Pháp đẩy mạnh càn quét đồng bằng Bắc Bộ. Hàng chục đồn bốt vây quanh làng quê, lúa bị cướp, người bị bắt, trẻ em khóc giữa đồng. Chính lúc đó, Nguyễn Thị Chiên cùng đội du kích đã triển khai những trận đánh táo bạo ngay trong vùng địch kiểm soát.
Trong một trận đánh ở Cầu Lầu, trung đội cô phục kích đoàn xe vận tải của Pháp. Khi kẻ địch tiến đến, bất ngờ cô bật khỏi công sự, quỳ xuống, nâng khẩu súng lên. Phát đạn đầu tiên của cô bắn trúng viên chỉ huy Pháp, khiến cả toán lính rối loạn. Đồng đội thừa thắng xông lên, diệt gọn toàn bộ toán quân.
Từ đó, đồng ruộng Thái Bình bắt đầu truyền tai nhau câu chuyện:
“Có một cô gái bắn một phát đổ một thằng Tây.”
3. Đêm đánh bốt Vô Tranh – bản anh hùng ca của người con gái
Thời điểm ác liệt nhất là đầu năm 1951, khi bộ đội và du kích tổ chức đánh bốt Vô Tranh – một căn cứ mạnh của Pháp. Đêm ấy, trời tối đen, gió sông Hồng thổi như tiếng gọi của đất trời.
Nguyễn Thị Chiên được giao nhiệm vụ phá rào, mở cửa đột kích, một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất.
Cô ôm bó bộc phá vào người, trườn dưới hàng rào gai, mặc cho gai sắt cứa rách áo, xước da.
Đạn từ lô cốt bắn ra xối xả.
Pháo sáng rơi chói cả mắt.
Nhưng cô vẫn tiến lên, từng chút, từng chút một.
Khi tới sát tường đồn, cô giật dây cháy chậm.
Bộc phá nổ tung.
Cổng đồn sập xuống trong tiếng đất đá ầm ầm.
Cả đội quân tràn vào như thác lũ.
Nguyễn Thị Chiên đứng giữa khói bụi, khẩu súng trên tay, hét vang:
“Xông lên! Phá hết bốt giặc đi!”
Trong trận ấy, nữ du kích nhỏ bé đã góp phần tiêu diệt gần 200 tên địch, thu nhiều vũ khí và mở rộng căn cứ vùng tự do.
4. Người nữ anh hùng trong lòng Tổ quốc
Với hàng chục trận đánh lớn nhỏ, Nguyễn Thị Chiên trở thành nữ chiến sĩ đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (1952).
Hình ảnh cô gái Thái Bình mặc áo nâu, súng trường khoác vai, bước đi giữa cánh đồng lúa trổ đòng đã trở thành biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam kiên cường trong chiến tranh.
Người dân trong vùng vẫn nói:
“Cô Chiên có bàn chân dính đất, có trái tim dính lửa.”
Đất của quê hương.
Lửa của cách mạng.
Lửa của một thời gian khổ mà quật khởi.
5. Tên tuổi sống mãi
Trong suốt cuộc đời, Nguyễn Thị Chiên luôn giữ sự khiêm nhường, mộc mạc của người con gái làng quê. Nhưng Tổ quốc luôn ghi nhớ chị – người phụ nữ đã biến đồng ruộng Thái Bình thành mảnh đất của những kỳ tích và dũng khí.
Tên chị, cùng với Phan Thị Ràng, Võ Thị Sáu, Út Tịch, được khắc vào trang vàng của lịch sử – như những bông lúa chín vàng giữa mùa bão lửa.



