CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGUYỄN THỊ HUỆ

Ngọn lửa truyền thống trong một gia đình cách mạng –
Trong không khí thiêng liêng của tháng tri ân, Liên Đội Trường Tiểu học Yên Lư phối hợp cùng với Đoàn thanh niên cùng các em học đã có dịp đến thăm và lắng nghe những câu chuyện lịch sử đầy xúc động của cụ Nguyễn Thị Huệ – một nhân chứng trực tiếp tham gia kháng chiến, là vợ của chiến sĩ cách mạng và là bà mẹ liệt sĩ. Buổi gặp gỡ không chỉ là một chuyến thăm hỏi nghĩa tình, mà còn là một bài học sống động về truyền thống yêu nước, lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với lịch sử dân tộc.
Cụ Nguyễn Thị Huệ là một người phụ nữ làng quê Việt Nam bình dị. Ngay từ khi còn là một cô gái trẻ, sống tại quê hương xã Bằng An, huyện Quế Võ (trước kia), cụ đã sớm tham gia hoạt động cách mạng. Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, cụ là du kích địa phương, đảm nhận nhiều nhiệm vụ nguy hiểm nhằm bảo vệ làng xóm và hỗ trợ bộ đội. Có những lần, cụ được giao nhiệm vụ đặt bom ngăn chặn bước tiến của địch. Mỗi lần lên đường làm nhiệm vụ, cụ phải cải trang như một người dân bình thường, giữ vẻ ngoài bình thản để che giấu sự căng thẳng trong lòng. Cụ từng kể rằng có những đêm tim đập rất mạnh, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể không trở về. Nhưng vượt lên trên tất cả là tình yêu quê hương, niềm tin son sắt vào cách mạng và ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến.
Đồng hành cùng cụ bà trong suốt những năm tháng ấy là cụ ông Dương Văn Long – người mà cả gia đình luôn dành trọn niềm kính trọng và tự hào. Khi còn rất trẻ, cụ ông đã rời quê hương, gác lại cuộc sống yên bình để lên đường theo bộ đội, tham gia hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, trong đó có Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử năm 1954. Cụ kể rằng những năm tháng hành quân vô cùng gian khổ: đường rừng hiểm trở, mưa rét kéo dài, lương thực thiếu thốn. Bộ đội thường chỉ ăn cơm độn ngô, sắn, có khi chỉ có muối vừng chia nhau, nhưng ai cũng một lòng quyết tâm chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, cụ ông còn được cử sang nước bạn Lào làm nhiệm vụ quốc tế, hỗ trợ cách mạng. Trong những kỷ niệm mà cụ thường kể lại, có một câu chuyện khiến người nghe không khỏi nghẹn ngào. Sau nhiều ngày hành quân đói mệt, cụ được người dân Lào mời ăn cơm. Khi bưng bát cơm lên, cụ sững lại vì đó là bát cơm nếp trắng tinh, thơm dẻo – điều vô cùng hiếm hoi trong những năm tháng chiến tranh. Đã rất lâu rồi cụ mới được nhìn thấy và ăn một bát cơm trắng như vậy. Bát cơm giản dị ấy đã để lại trong lòng cụ sự xúc động sâu sắc, giúp cụ càng thấm thía tình nghĩa keo sơn, sự đoàn kết bền chặt giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Lào trong những năm tháng gian khổ.
Không chỉ có cha mẹ là những người trực tiếp tham gia cách mạng, gia đình cụ Huệ còn có người con trai là liệt sĩ Dương Thanh Tuấn. Năm 1984, khi Tổ quốc cần bảo vệ chủ quyền biên giới, ông Tuấn đã lên đường làm nhiệm vụ chống quân xâm lược Trung Quốc, lúc ấy tuổi đời và tuổi Đảng còn rất trẻ. Ông ra đi trong niềm lo lắng xen lẫn tự hào của gia đình, mang theo lời dặn dò giản dị của cha mẹ và niềm tin son sắt vào đất nước. Ông đã anh dũng hi sinh khi tuổi xuân còn dang dở, để lại bao ước mơ chưa kịp thực hiện. Sự hi sinh của ông là nỗi mất mát lớn lao đối với gia đình, nhưng đồng thời cũng là minh chứng cao đẹp cho tinh thần yêu nước, sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc. Tên ông luôn được con cháu nhắc đến bằng tất cả sự trân trọng và biết ơn.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Ngày nay, ở tuổi xế chiều, cụ Nguyễn Thị Huệ đang sống một cuộc đời giản dị, bình yên bên con cháu tại quê hương Yên Dũng. Ngôi nhà nhỏ của cụ lúc nào cũng ấm áp bởi tiếng cười của các cháu, các chắt quây quần bên bà. Trong sinh hoạt hằng ngày, cụ vẫn giữ nếp sống mộc mạc của người phụ nữ nông thôn: sớm tối chăm lo việc nhà, trò chuyện cùng con cháu, thỉnh thoảng sang thăm hỏi những người bạn già quanh xóm, cùng nhau ôn lại chuyện xưa, chuyện làng, chuyện nước.
Vào những dịp đặc biệt, khi gia đình sum họp đông đủ hoặc trong những ngày lễ lớn của đất nước, con cháu lại quây quần bên cụ để nghe cụ kể về những năm tháng kháng chiến oai hùng. Những kỷ vật của cụ ông Dương Văn Long, của cụ bà Nguyễn Thị Huệ và liệt sĩ Dương Thanh Tuấn vẫn được con cháu nâng niu, cất giữ cẩn thận. Mỗi kỷ vật không chỉ là dấu ấn của lịch sử, mà còn là biểu tượng của lòng biết ơn, niềm tự hào và sự tiếp nối truyền thống yêu nước của nhiều thế hệ trong gia đình.
Trước lúc chia tay, cụ Nguyễn Thị Huệ ân cần dặn dò các em học sinh bằng những lời mộc mạc, gần gũi: “Các cháu hãy luôn chăm ngoan, học tập thật tốt, biết nghe lời ông bà, cha mẹ, thầy cô và cố gắng rèn luyện để mai này đem kiến thức của mình phục vụ nhân dân, góp sức xây dựng đất nước.. ” Những lời dặn dò giản dị ấy đã lắng lại trong lòng thầy cô và các em học sinh, trở thành động lực để mỗi người thêm trân trọng cuộc sống hôm nay, nỗ lực học tập, rèn luyện và tiếp bước truyền thống yêu nước của các thế hệ đi trước.
Kết thúc buổi thăm hỏi đầy xúc động, Chi đoàn Thanh niên Trường Tiểu học Yên Lư xin bày tỏ lòng tri ân sâu sắc đối với những cống hiến, hi sinh to lớn của gia đình cụ Nguyễn Thị Huệ cho sự nghiệp cách mạng của dân tộc. Chi đoàn xin hứa sẽ tiếp tục phát huy tinh thần xung kích, tình nguyện của tuổi trẻ, tích cực giáo dục truyền thống cách mạng cho học sinh, góp phần lan tỏa những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ cha anh đã dày công vun đắp.



