Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGUYỄN THỊ NĂM

Bắc Ninh04/06/2026Lê Thị Yến (Liên đội trường Tiểu học Yên Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGUYỄN THỊ NĂM

Trong những trang sử vàng của dân tộc, bên cạnh những người lính cầm súng trực tiếp nơi tiền tuyến, còn có một đội ngũ thầm lặng khác – những người làm nhiệm vụ “tiếp lửa” và chữa lành. Đó là câu chuyện của nữ cựu chiến binh Nguyễn Thị Năm, người con gái sinh năm 1964 của vùng đất Hà Bắc, người đã dành cả thanh xuân để chăm sóc những vết thương của thời chiến tại Đoàn An dưỡng 16, Quân khu 1.

Năm 1982, khi đất nước dù đã hòa bình nhưng biên giới vẫn còn những tiếng súng vang, bà Năm lên đường nhập ngũ với trái tim rực cháy nhiệt huyết tuổi đôi mươi. Bước chân vào Đoàn An dưỡng 16, công việc của bà không phải là đối mặt với họng súng quân thù, mà là đối mặt với những nỗi đau hữu hình trên thân thể đồng đội. Mỗi ngày, bà cùng các nữ chiến sĩ trong đơn vị tiếp đón những đoàn xe đưa thương bệnh binh từ biên giới trở về. Có những người lính trẻ măng mất đi một phần xương máu, có những người cán bộ mang trong mình di chứng nặng nề của những trận đánh ác liệt.

Bà Năm nhớ lại, những năm tháng ấy thiếu thốn đủ đường, từ viên thuốc đến miếng ăn, nhưng tình đồng chí thì luôn đong đầy. Với sự khéo léo và lòng nhân hậu của người con gái Hà Bắc, bà không chỉ chăm lo từ bát cháo, giấc ngủ cho anh em thương binh mà còn là điểm tựa tinh thần, là người nghe các anh trải lòng về nỗi nhớ quê hương hay những mất mát nơi chiến trường. Những đóa hoa thầm lặng ấy đã giúp biết bao người lính hồi sinh từ trong đau đớn, để họ lại tiếp tục viết tiếp bản hùng ca của cuộc đời.

Hơn 40 năm trôi qua, rời xa những ngày tháng vất vả tại Quân khu 1, bà Năm nay đã trở về với cuộc sống bình dị tại số 2 Lê Lý 2, phường Bắc Giang. Giữa lòng phố thị nhộn nhịp, ngôi nhà của bà vẫn giữ được vẻ ngăn nắp, kỷ luật của một thời quân ngũ. Khi nhìn lại những tấm huân chương đã nhuốm màu thời gian, ánh mắt bà vẫn sáng lên một niềm tự hào khôn tả. Bà bảo: "Thời hoa lửa của chúng tôi không chỉ có đạn bom, mà còn có cả hơi ấm của sự sẻ chia".

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Năm là một minh chứng sống động cho tinh thần người phụ nữ Việt Nam: kiên cường trong nhiệm vụ nhưng dịu dàng, tận tụy trong tâm hồn. Bà chính là một phần của lịch sử, một chứng nhân cho tình yêu thương đồng đội cao cả - thứ ánh sáng chưa bao giờ tắt trong những năm tháng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn