Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Thị Năm-ấp Long Hòa, phường Đạo Thạnh, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên người kể: Nguyễn Thị Năm
Năm sinh: 27/01/ 1954
Địa chỉ: ấp Long Hòa, phường Đạo Thạnh, tỉnh Đồng Tháp
Những ký ức về một thời khói lửa gian lao chưa từng phai nhạt trong tâm trí tôi. Đó là khoảng thời gian chứng kiến biết bao tấm gương anh dũng cùng sự cống hiến âm thầm của các đồng chí vì sự nghiệp chung. Ngày đó, khi tuổi thanh xuân vừa chớm nở, tôi chia tay mái nhà êm đềm ở vùng đất Ngãi Thuận, hăng hái bước vào hàng ngũ quân đội để lên đường dấn thân vào các mặt trận cam go trên dải Trường Sơn.
Nhớ lại những chặng đường hành quân đêm qua núi rừng u uất, cái lạnh, cái đói cùng ốm đau luôn bám đuổi không rời. Thử thách ghê gớm nhất không chỉ đến từ làn mưa bom bão đạn, mà chính là sự gắt gao về nhu yếu phẩm và niềm mong nhớ quê nhà cháy ruột cháy gan. Tôi chẳng thể quên những khoảnh khắc kiệt sức trên dốc núi, mấy anh em trong đơn vị phải san sẻ từng giọt nước đun ấm để duy trì sức lực. Đáng sợ hơn cả là những cơn sốt rét rừng quái ác quật ngã con người, khiến toàn thân co giật giữa vùng khí hậu khắc nghiệt. Dù vậy, tôi cùng các đồng đội chưa một lần nản chí, bởi trong lòng luôn vững một niềm tin về ngày đất nước toàn vẹn. Những mốc mốc lịch sử như đại thắng Điện Biên Phủ hay các trận chiến giữ vững biên cương luôn làm dạt dào niềm hãnh diện, dù nơi đáy mắt vẫn cay xè khi hoài niệm về những người anh em đã yên nghỉ nơi chiến địa.
Ngoảnh lại chặng đường đã qua, lòng tôi dâng trào muôn vàn xúc cảm. Ký ức chiến tranh với chúng tôi chẳng phải những dòng chữ khô khốc, mà được ghi khắc bằng xương máu và toàn bộ tuổi trẻ. Ngắm nhìn quê hương hôm nay sống trong thanh bình, no ấm, tôi cảm thấy lòng mình thanh thản vì biết rằng cái giá đắt đỏ ấy được đổi bằng sự tận cống của cả một thế hệ. Nhìn con cháu hôm nay nối tiếp dòng máu nhiệt huyết, siêng năng học hành và sống có hoài hoài hoài để dựng xây quê hương ngày càng tươi đẹp, tôi tin rằng những mất mát năm xưa của chúng tôi đã mang lại quả ngọt trọn vẹn.

