Câu chuyện thời hoa lửa Nguyễn Thị Tài
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Tài (1930–2010) đã hiến dâng hai người con trai anh dũng hy sinh vì độc lập dân tộc, tiêu biểu cho lòng yêu nước và đức hy sinh cao cả.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Tài (1930 – 2010) là người con ưu tú của dân tộc Kinh, sinh trưởng tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng xã Phương Thạnh, huyện Càng Long. Mẹ xây dựng gia đình cùng ông Phùng Văn Khỏe (sinh năm 1928) và đã gánh vác bao nỗi nhọc nhằn để nuôi dưỡng mười người con (báu trai, bốn gái) khôn lớn trưởng thành. Giữa những năm tháng ngọn lửa kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của quê hương, những người con của Mẹ đã hăng hái lên đường ra trận, hiến dâng tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Trong chặng đường gian khổ ấy, Mẹ đã nuốt nước mắt vào lòng khi lần lượt nhận về những tin dữ từ chiến trường, nơi hai người con trai yêu quý của Mẹ đã anh dũng ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Người con trai lớn, liệt sỹ Phùng Văn Mạnh (sinh năm 1947), tham gia cách mạng năm 1969 và trở thành một cán bộ binh vận gan dạ, mưu trí của xã Phương Thạnh. Vào ngày 07/3/1972, trên đường đi thực hiện nhiệm vụ công tác, đồng chí bất ngờ bị kẻ địch phục kích, xả súng bắn phá và đã anh dũng hy sinh. Biến đau thương thành hành động cách mạng, người con trai tiếp theo của Mẹ là liệt sỹ Phùng Văn Trì (sinh năm 1949) cũng hăng hái lên đường từ rất sớm vào ngày 01/01/1963, mang cấp bậc Thượng sỹ thuộc Tiểu đoàn 509. Ngày 15/10/1966, trong chuyến hành quân đi tập kết ở mặt trận miền Trung, đồng chí Phùng Văn Trì đã bị trúng đạn địch và hy sinh oanh liệt khi tuổi đời còn đang phơi phới sức trẻ. Sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của Mẹ chính là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước và tấm lòng kiên trung của người phụ nữ Việt Nam. Để khắc ghi công ơn trời biển ấy, ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã trang trọng truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ Nguyễn Thị Tài theo Quyết định số 1853/QĐ-CTN, như một lời tri ân sâu sắc của thế hệ hôm nay trước những tượng đài bất tử đi qua thời hoa lửa



