Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGUYỄN VĂN ĐẮC

Bắc Ninh04/06/2026Lê Phương Anh (Liên đội Trường Tiểu học Yên Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGUYỄN VĂN ĐẮC

- Ngọn lửa yêu nước được hun đúc qua hai cuộc kháng chiến-

Trong những ngày tháng ý nghĩa khi cả nước cùng nhau nhớ về lịch sử dân tộc, tôi có dịp được nghe kể về cuộc đời của ông Nguyễn Văn Đắc(sinh năm 1931) – một người đã gắn bó cả tuổi thơ và tuổi trẻ của mình với cách mạng. Với gia đình, ông không chỉ là một người lính từng tham gia kháng chiến, mà còn là người ông ngoại rất đỗi thân thương và đáng tự hào.

Từ khi còn rất nhỏ, ông Nguyễn Văn Đắc đã sớm tham gia cách mạng. Năm mới 9 tuổi, ông đã làm nhiệm vụ đưa thư cho cán bộ cách mạng. Khi ấy, công việc đưa thư không hề đơn giản như bây giờ. Mỗi bức thư đều phải được giữ bí mật, nếu bị phát hiện có thể gặp nguy hiểm. Ông thường giả làm một cậu bé chăn trâu, đi chơi hay đi lấy củi để mang thư đến nơi an toàn. Có lúc thư được giấu trong ống tre, có lúc lại để trong gấu áo hay gói cùng nắm cơm mang theo bên người. Dù còn rất nhỏ, ông vẫn luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Lớn lên trong khói lửa chiến tranh, ông Nguyễn Văn Đắc tiếp tục tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp, rồi sau đó làkháng chiến chống đế quốc Mỹ. Trong những năm tháng ấy, ông cùng đồng đội phải chịu nhiều khó khăn: thiếu ăn, thiếu mặc, đi bộ nhiều ngày trong rừng, chịu bom đạn và bệnh tật. Nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng, vì mong muốn đất nước sớm được độc lập, người dân được sống trong hòa bình.

Sau khi đất nước yên bình, ông trở về cuộc sống đời thường. Ông sống giản dị, hiền lành, luôn quan tâm đến con cháu và mọi người xung quanh. Dù không hay nói nhiều về thành tích của mình, nhưng mỗi khi kể lại chuyện cũ, ông luôn nhắc rằng: có được cuộc sống yên ổn hôm nay là nhờ rất nhiều người đã hi sinh, nên thế hệ sau cần biết trân trọng và giữ gìn.

Với con cháu trong gia đình, ông thường dặn dò những điều rất đơn giản: phải chăm ngoan, học hành tử tế, biết nghe lời ông bà, cha mẹ, thầy cô và sống sao cho có ích. Những câu chuyện ông kể về quãng thời gian làm chú bé đưa thư hay những năm tháng chiến tranh đã giúp con cháu hiểu hơn về lịch sử và thêm yêu đất nước mình.

Cuộc đời của ông không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình, mà còn là một phần của lịch sử, nhắc nhở mỗi người về lòng yêu nước, sự hi sinh và trách nhiệm của thế hệ hôm nay. Qua câu chuyện của ông, tôi càng thêm trân trọng cuộc sống hòa bình hiện tại và tự nhắc mình phải cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những gì các thế hệ đi trước đã hi sinh.

  1. MỘT SỐ HÌNH ẢNH

- Trải qua nhiều trận lũ lụt, phần lớn bằng khen, giấy khen của ông đã bị nước lũ cuốn trôi, gia đình chỉ còn giữ lại được một số huy chương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn