Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Nguyễn Văn Đức - ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa, tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp09/05/2026Đoàn Bình Ân (ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa, tỉnh Đồng Tháp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Văn Đức

Năm sinh: 1947

Địa chỉ: ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa, tỉnh Đồng Tháp

Có những mùa xuân đã đi qua, không bao giờ trở lại, nhưng đã kịp để lại cho đời một sắc hoa rực rỡ mãi với thời gian, đối với gia đình tôi, nhắc đến mùa xuân không chỉ là nhắc đến sự đoàn viên mà còn là lúc gợi nhớ về một niềm tự hào xen lẫn nỗi xót xa khôn nguôi về ông Ba – người thanh niên đã vĩnh viễn hóa thân vào dáng hình xứ sở.

Ông Ba sinh năm 1947, cất tiếng khóc chào đời giữa những ngày đất nước oằn mình vì bom đạn chia cắt. Qua lời kể, nghẹn ngào của gia đình, tôi được biết năm mười lăm tuổi, giữa lúc những người bạn đồng trang lứa vẫn còn ôm ấp bao hoài bão tuổi học trò, ông đã dứt áo ra đi theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông. Từ biệt mái tranh nghèo, người thiếu niên ấy bước vào cuộc chiến với một trái tim nóng hổi tình yêu nước. Những năm tháng hành quân gian khổ đã nhanh chóng tôi luyện cậu bé mười lăm tuổi thành một người lính kiên trung, gan dạ. Thế rồi, chiến dịch Mậu Thân năm 1968 nổ ra ác liệt. Giữa mùa xuân bi tráng ấy, ông đã ngã xuống và vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Tuổi hai mươi mấy khép lại, thanh xuân của ông đã đứt đoạn để nhường chỗ cho những mùa xuân trọn vẹn của dân tộc.

Chạm tay vào di ảnh úa màu thời gian của ông, lòng ngực tôi bỗng trĩu nặng một cảm xúc khó tả. Tôi chợt nhận ra, bầu trời rợp nắng và cuộc sống bình yên mà tôi đang vô tư tận hưởng mỗi ngày đã được đánh đổi bằng máu xương, bằng những cuộc đời dang dở như thế.

Ông Ba chưa kịp có một gia đình nhỏ, chưa kịp thực hiện những ước mơ cá nhân. Ông gác lại tất cả để tôi được sống một cuộc đời trọn vẹn. Câu chuyện của ông không chỉ là một trang sử bi tráng của gia đình mà còn là ngọn lửa thắp sáng tâm hồn tôi. Nó thôi thúc tôi phải sống thật ý nghĩa, sống thay cho cả phần tuổi trẻ mà ông đã gửi lại dưới những lớp đất lạnh, để không hoài phí cái giá đắt của hai chữ “hòa bình”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn