Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Nguyễn Văn Đực - Lương Phú B

Đồng Tháp09/05/2026Nguyễn Nam Thuận (ấp Lương Phú B, xã Lương Hòa Lạc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Văn Đực

Năm sinh: 1928

Địa chỉ: Lương Phú B, Lương Hoà Hạc, Đồng Tháp.

Những buổi tối yên bình, khi cả nhà đã ăn cơm xong, ông em thường ngồi kể lại những năm tháng kháng chiến mà ông đã trải qua giọng ông trầm ấm nhưng chậm rãi như đưa em quay về một thời kỳ đầy gian khó. Ông kể rằng ngày ấy, khi mới bằng tuổi em bây giờ hoặc lớn hơn, ông đã rời quê hương tạm biệt gia đình để lên đường làm nhiệm vụ hành trang chỉ vài bộ quần áo cũ và một ý chí kiên cường.

Ông nhớ nhất là những ngày hành quân trong rừng sâu. Đêm đến cả đơn vị phải ngủ trong những hang đá, mắc võng giữa rừng có khi cả ngày không có gì ăn ngoài vài nắm cơm khô uống nước suối để sống. Nhưng điều khiến ông ám ảnh nhất là không phải là đối hay lạnh mà là những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống. Ông kể có một người bạn thân luôn sát cánh bên mình cùng chia sẻ từng ngụm nước từng miếng lương khô. Nhưng rồi trong cuộc kháng chiến ác liệt người bạn ấy đã hi sinh. Ông nói đến lúc đó thì lặng im một lúc rất sâu ánh mắt xa xăm như vẫn nhớ về người đồng đội năm xưa.

Dù vậy ông chưa bao giờ hối hận vì đã tham gia kháng chiến ông bảo rằng: “Chính những năm tháng ấy đã rèn cho ông ý chí mạnh mẽ và lòng yêu nước sâu sắc”. Nhìn ông, em cảm nhận được rõ niềm tự hào xen lẫn những ký ức không thể nào quên.

Nghe những câu chuyện ấy em thật sự xúc động. Em hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay là nhờ sự đánh đổi rất lớn của ông và biết bao người khác. Những câu chuyện của ông không chỉ là Ký ức mà còn là cả một phần lịch sử đầy gian khổ và hào hùng của dân tộc. Em chợt nhận ra cuộc sống bình yên hôm nay những buổi đến trường những bữa cơm ấm áp bên gia đình đều được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của thế hệ đi trước.

Trong tim em dâng lên một niềm biết ơn sâu sắc và cũng là niềm tự hào khi em là cháu của ông. Em tự nhủ rằng bản thân mình không chỉ sống cho riêng mình mà còn phải sống sao cho xứng đáng với những gì ông và biết bao người đã hi sinh. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt rèn luyện ý chí, sống có trách nhiệm và luôn ghi nhớ những câu chuyện mà ông đã kể như ngọn lửa âm thầm bền bỉ soi sáng con đường em đi trong tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn