CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NGUYỄN VĂN HOA
Có những con người mà cuộc đời họ tựa như một cuốn sách cũ, càng lật giở từng trang, ta càng thấy hiện lên những dòng chữ vàng son của một thời oanh liệt. Tại vùng đất Yên Dũng, nơi dòng sông Thương chở nặng phù sa bồi đắp cho những cánh đồng trù phú, có một người lính già vẫn lặng lẽ sống, lặng lẽ cống hiến như một nhành lan rừng thầm lặng tỏa hương. Đó là bác Nguyễn Văn Thao – người cựu chiến binh đã đi qua hai mùa mưa nắng của cuộc đời: một mùa của lửa đạn chiến tranh và một mùa của nghĩa tình thời bình. Bác sinh năm 1962 , hiện bác đang sinh sống và làm việc tại phường Suối Hoa, thành phố Bắc Ninh.
Ngược dòng ký ức về những năm tháng thanh xuân rực lửa, khi Tổ quốc đang gồng mình trong bão táp của cuộc kháng chiến, bác Nguyễn Văn Thao đã lên đường với tất cả sự hồn nhiên và lòng quả cảm của tuổi đôi mươi. Ngày ấy, hành trang của bác chẳng có gì ngoài chiếc ba lô sờn cũ, tấm áo trấn thủ và một lý tưởng sáng ngời hơn cả ánh mặt trời. Bác đã đi qua những cánh rừng đại ngàn, nơi sương muối thấm lạnh vào da thịt, nơi những cơn sốt rét rừng có thể quật ngã những người lính gan dạ nhất.
Trong những đêm hành quân dài dằng dặc, dưới ánh sao đêm hay ánh chớp của bom đạn, bác và đồng đội đã sống bằng thứ tình cảm thiêng liêng nhất: Tình đồng chí. Bác thường bồi hồi nhớ lại những bát cơm sẻ nửa, những ngụm nước suối chia nhau giữa cơn khát cháy lòng. Có những trận đánh ác liệt, ranh giới giữa cái chết và sự sống chỉ mỏng như một sợi tóc, bác đã thấy những người anh em của mình nằm xuống khi tay vẫn còn nắm chặt đất quê hương. Những lúc ấy, nỗi đau không hóa thành nước mắt mà hóa thành sức mạnh nơi đầu súng, thôi thúc bác phải sống, phải chiến đấu để trở về kể lại câu chuyện về những người anh hùng không tên.
Chiến tranh đi qua, bác Thao trở về với những vết sẹo không bao giờ lành hẳn. Đó không chỉ là vết thương trên da thịt, đau nhức mỗi khi gió mùa đông bắc tràn về trên những ngọn núi Nham Biền, mà còn là nỗi nhớ khôn nguôi về những người đồng đội mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu, khe suối. Nhưng với bản lĩnh của người lính "Bộ đội Cụ Hồ", bác không cho phép mình yếu mềm. Bác coi những vết thương ấy là "huy hiệu" của lòng trung thành, là lời nhắc nhở rằng mình đang sống thay phần cho những người đã khuất.
Trở về đời thường, bác lại bắt đầu một "cuộc chiến" mới: Cuộc chiến chống lại đói nghèo và sự lạc hậu. Với đôi bàn tay đầy vết chai sạn, bác đã cùng gia đình khai khẩn đất đai, biến những khu vườn hoang thành màu xanh mướt của cây trái. Hình ảnh người lính già vẫn đều đặn thức khuya dậy sớm, tỉ mẩn chăm sóc từng luống rau, gốc cây đã trở thành biểu tượng cho tinh thần lao động cần cù tại địa phương. Bác không chọn sự nghỉ ngơi an nhàn, bởi bác quan niệm rằng: "Lao động là cách để tri ân cuộc đời bình yên mà mình đang có".
Hôm nay, trong căn nhà nhỏ ấm cúng tại Yên Dũng, bác Thao thường ngồi bên hiên nhà mỗi buổi chiều tà. Trong đôi mắt thâm trầm của bác, dường như vẫn còn phản chiếu ánh lửa của những trận đánh năm xưa. Bác sống giản dị, khiêm nhường, luôn sẵn lòng giúp đỡ bà con lối xóm bằng tất cả sự chân thành. Mỗi dịp lễ tết, khi khoác lên mình bộ quân phục cũ đã phai màu thời gian, bác lại trở nên rạng rỡ lạ thường. Đó là lúc người lính già được sống lại với những ký ức đẹp nhất, hào hùng nhất của đời mình.
Bác Nguyễn Văn Thao chính là một nhịp cầu nối quá khứ khốc liệt với hiện tại yên bình. Câu chuyện của bác nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta rằng: Hòa bình không phải là điều hiển nhiên, nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả cuộc đời của những người đi trước. Bác là hiện thân của vẻ đẹp "tàn nhưng không phế", là tấm gương sáng ngời về đạo đức và nhân cách cho con cháu noi theo.
Thời gian có thể lấy đi sức trẻ, có thể làm bạc thêm mái đầu của người chiến sĩ, nhưng không bao giờ lấy đi được chất thép trong tâm hồn bác Nguyễn Văn Thao. Cảm ơn bác – người lính già của mảnh đất Yên Dũng – người đã viết nên một bài thơ đẹp về lòng yêu nước giữa đời thường bình dị.



