Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Văn Hòa-Tân Phú Đông, Tiền Giang (cũ)

Đồng Tháp07/08/2026xã Lương Hòa Lạc (Xã Lương Hòa Lạc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Văn Hòa

Năm sinh: 1948

Địa chỉ: Tân Phú Đông, Tiền Giang (cũ)

Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, ông Nguyễn Văn Hòa từ nhỏ đã quen với công việc đồng áng, chăn trâu, phụ giúp cha mẹ mưu sinh. Cuộc sống tuy vất vả nhưng đã rèn luyện cho ông ý chí mạnh mẽ và tinh thần chịu khó.

Năm 1966, khi vừa tròn mười tám tuổi, chứng kiến quê hương bị chiến tranh tàn phá, ông tình nguyện tham gia lực lượng du kích địa phương. Ông được giao nhiệm vụ trinh sát, đưa thư, dẫn đường và cảnh giới cho bộ đội. Nhờ sự nhanh nhẹn, thông minh và gan dạ, ông nhiều lần vượt qua vòng vây của địch để hoàn thành nhiệm vụ.

Có những đêm ông phải băng qua cánh đồng ngập nước, lội bùn đến ngang ngực để chuyển tài liệu mật. Nhiều lần máy bay địch quần thảo, bom nổ ngay phía trước, ông cùng đồng đội phải lao xuống hầm trú ẩn rồi tiếp tục lên đường khi tiếng bom vừa dứt. Có chuyến đi, ông suýt bị địch phát hiện khi đang dẫn đường cho bộ đội, nhưng nhờ bình tĩnh ẩn mình trong bụi rậm và chờ thời cơ thích hợp nên đã thoát hiểm an toàn.

Đến năm 1968, ông chính thức được kết nạp vào lực lượng vũ trang nhân dân. Ông tham gia nhiều trận đánh, chủ yếu làm nhiệm vụ phục kích, gài mìn và bảo vệ cơ sở cách mạng. Năm 1972, trong một trận càn ác liệt, ông bị mảnh đạn găm vào vai và bị thương ở chân. Sau thời gian điều trị ngắn, ông vẫn tiếp tục trở lại đơn vị chiến đấu cho đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất năm 1975.

Sau chiến tranh, ông trở về quê hương lập gia đình, tiếp tục lao động sản xuất và luôn giáo dục con cháu phải yêu nước, sống trung thực, chăm chỉ học tập.

Nghe câu chuyện “Thời hoa lửa” của ông, em vô cùng xúc động và khâm phục. Em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và tuổi xuân của các thế hệ đi trước. Những câu chuyện của ông giúp em biết trân trọng cuộc sống hiện tại hơn, đồng thời nhắc nhở em phải sống có trách nhiệm, chăm ngoan, học giỏi để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha ông đã dành cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn