CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGUYỄN VĂN HỌC
“Mùa xuân, mùa xuânMột mùa xuân nho nhỏLặng lẽ dâng cho đời.”Thật vậy, mùa xuân vẫn reo vui niềm tin chiến thắng trên khắp nước ta trong những ngày gian khổ nhất. Mùa xuân về trên núi rừng hẻo lánh, hoang sơ, hay ngay cả dưới những làn sóng nước lạnh thấu da thịt, vẫn thoáng bóng xuân sang. Bởi ở nơi đó có những trái tim đang tràn đầy nhựa sống và rộn lên những niềm tin về mùa xuân lớn của đất nước - 1975.Những làn sóng của bến cảng Quy Nhơn không nhấn chìm được sóng lòng của toàn thể nhân dân Việt Nam đang hướng về miền Nam thân yêu, cũng như thế Đại đội đặc công nước 598 với những người lính dũng cảm, giàu tình yêu đất nước đã ngày đêm hi sinh cuộc sống của riêng mình để đổi lấy hòa bình, độc lập cho dân tộc. Ông Nguyễn Văn Học - nguyên Đại đội trưởng Đại đội đặc công nước 598, sau ngày đất nước thống nhất, hòa bình, ông về quê đoàn tụ với gia đình, nhưng vẫn chưa bao giờ quên đi hình ảnh của quãng thời gian khó khăn mà hào hùng của toàn đại đội.Trong những ngày đất nước rợp cờ và hoa, 30/4 và 9/2, cả gia đình ông lại ngồi lại quây quần bên nhau, cùng nhau lắng nghe những câu chuyện khói lửa hào hùng của cha ông. Ông kể về những ngày chiến đấu ở Bình Định. Là những đêm ngụp lặn dưới sông sâu vào nửa đêm để kéo khối thuốc kích nổ tàu địch, khi bị địch cắt đứt lại phải quay lại và kéo khối khác đi. Mỗi khối thuốc không dưới 150kg, mà những người lính còn kéo nhiều khối cùng một lúc, vừa bơi vừa gánh sức nặng trên vai. Nhưng họ chẳng nề hà gì, với quyết tâm cao độ và ý chí sắt đá, họ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của những người lính đặc công, những chàng lính “Yết Kiêu” hiện đại. Ông Học chia sẻ rằng: “Chỉ cần trù trừ một chút, thiếu quyết tâm một chút là không dám vào. Cứ 15 phút là bo bo chạy thả mìn một lần, vào đến cảng thì đèn sáng trưng như ban ngày. Nếu những cuộc chiến đấu trên khỗ, ác liệt hơn nhưng bên ta có cả đại đội, thì dưới nước sự ác liệt chỉ diễn ra với một người lính. Tính độc lập càng cao, thì càng đòi hỏi người lính phải quyết tâm hơn để hoàn thành nhiệm vụ.” Có những lần Đại đội nhận ba nhiệm vụ cùng một lúc; đánh sập Cầu Đôi, đánh tàu trên Cảng Quy Nhơn, đánh vào chốt ở ngã ba Đồng Đa và đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Trong khi đó, quân số của Đại đội cao nhất cũng chỉ trên dưới 40 đồng chí, tất cả đều là người các tỉnh phía Bắc. Nhưng bằng trái tim nồng nàn tình yêu quê hương và lòng căm hờn giặc đến tận xương tủy, Đại đội cứ tiếp tục đi lên với nhhuwnxg người lính không chỉ bơi giỏi, lặn giỏi mà còn rất kiên cường và sức chịu đựng bền bỉ. Cứ như vậy, sức người lớn hơn sức nước, tàu địch nhiều lần bị phá nổ và được đưa tin trên đài truyền thông quốc gia lâu đời nhất trên thế giới ở London, BBC.Những chiến công vang dội của Đại đội đã làm địch khiếp sợ, đặc biệt, đã làm cản trở đường vận tải của địch thông qua cảng Quy Nhơn, góp phần vào chiến thắng chung của quân và dân Bình Định. Mỗi người lính là cánh én báo hiệu mùa xuân về trên nước Nam, và cuối cùng ngày xuân vĩ đại cũng vắt mình sang mảnh đất hình chữ S. Chiến công của Đại đội đã góp phần tạo nên đại thắng Mùa xuân năm 1975, non sông thu về một mối, đất nước trọn niềm vui.Hoàn thành nhiệm vụ, những người lính đặc công, một số phục viên trở về quê hương, một số chuyển sang các đơn vị khác. Tuy vậy, Đại đội 598 cùng chiến công của những chàng "Yết Kiêu" thời nay vẫn mãi mãi ghi một dấu ấn không thể phai mờ trong lịch sử cuộc chiến tranh nhân dân và trong lòng mỗi người Bình Định.Ông Nguyễn Văn Học, người đại đội trưởng trung kiên và dũng cảm, luôn coi thường gian khó mà lao lên phía trước, dẫn dắt toàn đại đội hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Thế hệ con cháu đời sau luôn khắc ghi chiến công ấy và tự hào về người cha, người ông, một vị đại đội trưởng anh hùng, và lấy đó làm kim chỉ nam để cùng nhau phấn đấu học tập, rèn luyện, góp sức nhỏ của mình xây dựng và phát triển đất nước ngày một phồn vinh.“ Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời
Dù là tuổi hai mươi
Dù là khi tóc bạc,”.
Lặng lẽ dâng cho đời
Dù là tuổi hai mươi
Dù là khi tóc bạc,”.



