CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - Nguyễn Văn Mừng
Trong căn nhà nhỏ lộng gió ở một miền quê thanh bình, bác Nguyễn Văn Mừng luôn được bà con lối xóm nhắc đến với lòng tôn kính. Bác là một người thương binh "tàn nhưng không phế", người đã hiến dâng một phần sức khỏe trí tuệ của mình để bảo vệ mảnh đất quê hương trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Năm ấy, vào những ngày tháng ác liệt nhất khi kẻ địch mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, đơn vị pháo cao xạ của Nguyễn Văn Mừng nhận lệnh bằng mọi giá phải bảo vệ một cây cầu chiến lược nơi tiền tuyến. Khi ấy, anh lính trẻ mới mười chín tuổi, mang theo sự mưu trí, dũng cảm và tinh thần lạc quan vào trận địa. Đồng đội quý anh không chỉ vì tinh thần chiến đấu mà còn vì cái tên "Mừng" – đi đến đâu anh cũng mang theo tiếng cười đến đó.
Trong một trận chiến sinh tử, máy bay địch điên cuồng lao xuống trút bom hòng đánh sập trận địa. Giữa làn khói súng mù mịt, Mừng cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ bên mâm pháo, bắn trả quyết liệt. Nhưng cuộc chiến quá khốc liệt, một quả bom lớn nổ ngay sát công sự đã hất văng anh ra xa, đầu va đập mạnh trước khi đất đá lấp lịm lấy thân mình. Dù được đồng đội bới đất cứu sống kịp thời, nhưng cú va đập mạnh ấy đã để lại di chứng chấn thương sọ não nghiêm trọng cho anh
Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình, Nguyễn Văn Mừng trở về quê hương với danh hiệu thương binh. Di chứng tổn thương não khiến trí nhớ của bác không còn minh mẫn, lúc nhớ lúc quên, cùng những cơn đau đầu kịch liệt mỗi khi trái gió trở trời. Thế nhưng, người chiến sĩ năm nào không hề đầu hàng số phận. Bác kiên trì lao động, học nghề mộc và mở một xưởng nhỏ tại quê nhà để tự lực cánh sinh, đồng thời dạy nghề miễn phí cho con em hoàn cảnh khó khăn trong vùng.
Giờ đây, dù có những lúc cơn đau hành hạ hay có những chuyện vừa nói xong đã quên, nhưng nụ cười hiền hậu chưa bao giờ tắt trên môi bác Mừng. Mỗi khi tỉnh táo, bác lại vận bộ quân phục cũ, ngồi kể lại những mẩu chuyện chiến đấu cho lũ trẻ trong làng nghe. Câu chuyện của người thương binh ấy giống như một khúc tráng ca, nhắc nhở thế hệ mai sau về lòng yêu nước và ý chí vươn lên không ngừng trong cuộc sống.



