Người có công giúp đỡ cách mạng

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA NGUYỄN VĂN NĂNG – NGƯỜI LÍNH MANG VẾT THƯƠNG SUỐT CUỘC ĐỜI

Liệt sĩ NGUYỄN VĂN NĂNG sinh năm 1933, quê quán và trú quán tại thôn Cao Xá, xã Cao Xá, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang. Ngày 17 tháng 7 năm 1950, ông tham gia quân đội, chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Trong quá trình chiến đấu, ông bị thương nặng và trở thành THƯƠNG BINH. Ngày 26 tháng 3 năm 1997, LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN NĂNG từ trần do vết thương chiến tranh tái phát tại xã Cao Xá, khép lại cuộc đời người lính đã mang thương tật suốt nhiều thập kỷ vì Tổ quốc.

Bắc Ninh22/01/2026Nguyễn Thị Minh Huệ (xã Tân Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cao Xá – mảnh đất giàu truyền thống yêu nước của huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang – là nơi đã tiễn đưa biết bao người con ưu tú lên đường trong những năm tháng chiến tranh gian khổ. Có những người ngã xuống ngay nơi chiến trường, có những người trở về mang trên mình thương tích, tiếp tục chiến đấu với nỗi đau thầm lặng suốt cuộc đời. LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN NĂNG là một trong những con người như thế.

Sinh năm 1933, NGUYỄN VĂN NĂNG lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo, cuộc sống gắn liền với ruộng đồng và những năm tháng đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp. Tuổi thơ của ông không có nhiều điều kiện học hành, nhưng sớm được hun đúc lòng yêu quê hương, ý thức căm thù giặc sâu sắc qua những câu chuyện về cảnh nước mất, nhà tan.

Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ trên phạm vi cả nước, phong trào thanh niên lên đường tòng quân lan rộng khắp các làng quê. Ngày 17 tháng 7 năm 1950, khi vừa tròn 17 tuổi, NGUYỄN VĂN NĂNG đã tình nguyện gia nhập quân đội, trở thành người lính cách mạng, trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Quyết định ấy thể hiện tinh thần yêu nước sớm trưởng thành của một chàng trai quê Cao Xá.

Trong những năm tháng ở chiến trường, NGUYỄN VĂN NĂNG cùng đồng đội phải đối mặt với muôn vàn gian khổ: thiếu thốn lương thực, thuốc men, vũ khí thô sơ, điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt. Những trận đánh ác liệt, những cuộc hành quân dài ngày trong rừng núi hiểm trở đã rèn giũa ý chí và lòng kiên trung của người lính trẻ. Dù khó khăn, gian khổ đến đâu, ông vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Trong một trận chiến khốc liệt, NGUYỄN VĂN NĂNG bị thương nặng. Vết thương chiến tranh đã để lại dấu ấn sâu đậm trên cơ thể ông, khiến ông trở thành THƯƠNG BINH. Dù không còn trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi tiền tuyến, nhưng những năm tháng chiến đấu và hy sinh tuổi trẻ của ông đã góp phần làm nên thắng lợi chung của cuộc kháng chiến.

Sau ngày đất nước hòa bình, NGUYỄN VĂN NĂNG trở về quê hương Cao Xá. Trên thân thể ông vẫn còn đó những vết thương đau nhức mỗi khi trái gió trở trời – những dấu tích không bao giờ phai mờ của chiến tranh. Trở về đời thường, ông tiếp tục lao động, sinh sống, hòa mình vào cuộc sống làng quê, vừa làm chỗ dựa cho gia đình, vừa là nhân chứng sống của một thời hoa lửa.

Suốt nhiều năm, ông âm thầm chịu đựng những cơn đau do vết thương chiến tranh tái phát. Dù sức khỏe ngày càng suy giảm, NGUYỄN VĂN NĂNG vẫn giữ tinh thần lạc quan, giản dị, luôn kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến đấu gian khổ nhưng đầy tự hào của thế hệ mình. Đối với bà con làng xóm, ông là người lính cũ hiền lành, khiêm nhường, luôn sống trọn nghĩa tình.

Ngày 26 tháng 3 năm 1997, NGUYỄN VĂN NĂNG trút hơi thở cuối cùng tại xã Cao Xá, do vết thương chiến tranh tái phát. Dù hy sinh trong thời bình, nhưng sự ra đi của ông vẫn được Tổ quốc ghi nhận là LIỆT SĨ – bởi cả cuộc đời ông đã gắn liền với chiến tranh, với những hy sinh âm thầm kéo dài suốt gần nửa thế kỷ.

Sự hy sinh của LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN NĂNG mang một ý nghĩa đặc biệt: đó là sự hy sinh không chỉ trong khoảnh khắc nơi chiến trường, mà là sự hy sinh kéo dài suốt cả cuộc đời. Ông là đại diện tiêu biểu cho những người lính trở về mang trên mình thương tật, tiếp tục chiến đấu với nỗi đau thể xác để đổi lấy hòa bình cho thế hệ mai sau.

Hôm nay, khi đất nước đã thanh bình, quê hương Cao Xá ngày càng đổi mới, cuộc sống ấm no hơn, nhưng hình ảnh LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN NĂNG vẫn còn sống mãi trong lòng nhân dân. Ông nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau rằng: hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu xương, bằng cả tuổi trẻ và cuộc đời của những người lính như ông.

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA của LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN NĂNG là câu chuyện về một người lính kiên trung, một THƯƠNG BINH – LIỆT SĨ đã mang vết thương chiến tranh đến cuối đời. Đó là bản anh hùng ca thầm lặng, nhưng sâu sắc, góp phần làm nên lịch sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn