Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Văn Phúc-Ấp Tân Bình, xã Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp24/08/2026xã Lương Hòa Lạc (Xã Lương Hòa Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên người kể: Nguyễn Văn Phúc

Năm sinh: 1966

Địa chỉ: Ấp Tân Bình, xã Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp

 

Tôi tham gia kháng chiến khi tuổi đời còn rất trẻ. Những năm tháng ấy đã để lại trong tôi những ký ức mà dù thời gian có trôi qua bao lâu, tôi vẫn không thể nào quên. Đó là những ngày tháng đầy gian khổ, hiểm nguy nhưng cũng là quãng thời gian tôi cảm thấy tự hào nhất trong cuộc đời mình.

Ngày ấy, tôi cùng đồng đội sống và làm nhiệm vụ giữa rừng. Cuộc sống thiếu thốn đủ thứ. Chúng tôi thường xuyên phải đối mặt với những cơn sốt rét rừng, những trận bom và tiếng súng vang lên bất ngờ. Có những đêm hành quân, trời tối mịt, đường rừng trơn trượt, ai cũng mệt rã rời nhưng vẫn phải cố gắng bước tiếp. Mỗi khi bom đạn vang lên, chúng tôi nhanh chóng tìm nơi trú ẩn rồi lại tiếp tục nhiệm vụ.

Điều tôi nhớ nhất trong những năm tháng ấy chính là tình đồng đội. Chúng tôi cùng chia nhau từng bữa cơm, từng ngụm nước, cùng động viên nhau vượt qua khó khăn. Có những người đồng đội đã từng sát cánh bên tôi, cùng cười, cùng chịu đói rét và hiểm nguy. Nhưng rồi họ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi khi nhớ đến họ, lòng tôi vẫn nghẹn ngào. Tôi thương những người đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sau những năm tháng chiến đấu, tôi may mắn được trở về quê hương. Nhìn đất nước ngày càng đổi thay, cuộc sống trở nên bình yên, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng cuộc sống, chăm chỉ học tập và sống có trách nhiệm với quê hương.

Những năm tháng “hoa lửa” đã đi qua, nhưng với tôi, đó mãi là một phần ký ức thiêng liêng của cuộc đời. Tôi sẽ luôn ghi nhớ những người đồng đội đã hy sinh và biết ơn những thế hệ đã góp sức bảo vệ quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn