Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Văn Phúc-tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên người kể: Nguyễn Văn Phúc
Năm sinh: 1966
Địa chỉ: tỉnh Đồng Tháp
Mỗi lần ngẫm lại, hình ảnh về một "thời hoa lửa" kiên cường và những hy sinh thầm lặng của anh em đồng đội lại trỗi dậy nguyên vẹn trong tôi. Năm xưa, tôi gác lại những ngày tháng bình yên nơi làng quê Ngãi Thuận, gạt đi bao tâm tư khi vừa tròn tuổi mười tám để lên đường nhập ngũ, dấn thân vào những chiến dịch gian khổ dọc dãy Trường Sơn hùng vĩ.
Những đêm hành quân xuyên rừng mịt mùng, cái đói, cái rét và bệnh tật cứ bám riết lấy chúng tôi như người bạn đồng hành. Gian khổ nhất không chỉ là sự hiểm nguy của bom đạn, mà là cái thiếu thốn lương thực đến quay quắt cùng nỗi nhớ nhà da diết. Tôi nhớ mãi những ngày hành quân kiệt sức, cả tiểu đội phải chia nhau từng ngụm nước nóng hiếm hoi để cầm cự qua cơn khát. Rồi những cơn sốt rét rừng ập đến, người run lên cầm cập giữa cái nắng rét thất thường của đại ngàn. Thế nhưng, giữa muôn vàn thử thách, tôi và các đồng đội vẫn giữ vững một tinh thần thép. Chúng tôi tin tưởng tuyệt đối vào lý tưởng giành lại tự do, hòa bình cho Tổ quốc. Ký ức về chiến thắng Điện Biên Phủ hay các trận đánh bảo vệ biên giới vẫn làm ngực tôi phập phồng niềm tự hào mỗi khi nhớ lại — dù đằng sau ánh mắt ấy, tim tôi vẫn thắt lại vì thương nhớ những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Ngồi giở lại từng dòng ký ức, lòng tôi dâng lên bao nỗi niềm xao xuyến. Lịch sử với thế hệ chúng tôi không phải là những trang sách khô khan, mà được viết bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân lướt qua trong đạn bom. Tôi mỉm cười thanh thản khi nhìn thấy đất nước ngày nay bình yên, ấm no — một giá trị đắt giá được đổi bằng biết bao hy sinh. Nhìn thế hệ trẻ hôm nay đang tiếp nối ngọn lửa lý tưởng, nỗ lực học tập và sống có trách nhiệm để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, tôi biết rằng những gian khổ, hy sinh năm xưa của mình và đồng đội là hoàn toàn xứng đáng.



