Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Văn Tám -Ấp Bình Long, xã Lương Hoà Lạc, Đông Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Văn Tám
Năm sinh: 1952
Địa chỉ: Ấp Bình Long, xã Lương Hoà Lạc, Đông Tháp
Dư âm của chiến tranh trong ngày hoà bình
Ngày nhỏ em vẫn được mẹ kể về ông ngoại. Ông là những người đi qua không biết bao nhiêu bom đạn ở chiến tranh Mỹ đầy gian khổ. Ngày trẻ ông là người xung phong ra chiến trường. Ông tham gia lực lượng bộ đội ở miền Bắc.
Ngày 15/6/1968, ông bắt đầu tiến ra miền Bắc. Ông đã phải sống qua những ngày đói và thiếu thốn. Lúc nào bữa ăn của ông cũng vội vàng, vừa ăn vừa sợ, chỉ sợ quân Mỹ tràn vào không kịp trở tay. Có lần khi ông và đồng đội đang ăn thì quân Mỹ phục kích trở tay không kịp. Quân mình không kịp phòng thủ liền rơi vào tay giặc. Chúng nó nhốt ông trong phòng tối chẳng có chút ánh sáng. Chúng tra tấn, đánh đập tàn bạo để ông khai ra tin mật. Nhưng ông không khai, chúng giam ông suốt nhiều ngày. Ngày 8/7/1968, chúng thả ông ra vì lúc đó ông chỉ 17 tuổi và không bằng chứng ông đi du kích để tử hình ông. Tối hôm đó, ông lại đi phục kích chúng. Trong đêm đen tĩnh lặng, tiếng bom đạn lại nổ ra. Khói lửa mịt mù. Lần đó quân mình đánh chúng không kịp trở tay. Máy bay bay qua bay lại chỉ sợ nó thả bom xuống thì chỉ có đi mà chẳng về được...
Ngày 23/8/1968, ông cùng đồng đội làm bẫy ở chỗ chúng đóng ba quân và chôn lựu đạn. Vì ông biết đây là nơi đóng quân chính của chúng. Ông không sợ chúng phát hiện chỉ sợ chúng giết đồng bào mình. Tối hôm đó, ở chỗ đóng của Mỹ đỏ rực vì có lửa và cả máu mà chúng đóng ra phải trả lại cho đồng bào mình sớm hơn. Xe tăng chạy trong đêm, tiếng súng đạn lại nổ ra. Lần đó, quân mình cũng chẳng khá hơn. Lại một lần nữa, ông lại bị chúng bắt. Chúng nó lại giam ông vào hầm tối. Chúng bỏ đói ông, đánh đập đến khi khai ra thì thôi. Nhưng ông thà chết trong hầm tối chứ không khai nửa lời nào. Lần này, chúng tra tấn dã man dữ hơn lần trước. Quân Mỹ thấy đánh nhưng chẳng ăn thua, chúng bắt ông nằm xuống, sau đó chúng lấy than nóng đỏ lăn người ông ông. Nhưng ông vẫn im lặng, chẳng hé răng nửa lời.
Tối hôm đó, quân mình phục kích để giải cứu đồng đội. Trong lúc đó, quân Mỹ lơ là, tưởng chừng nắm chắc phần thắng. Quân mình tràn vào như vũ bão. Trong lúc đó, có người mở cửa hầm. Ông thoát ra được, tiếp tục cùng đồng đội chiến đấu. Khói lửa mù mịt chẳng phân biệt được đâu là quân ta đâu là quân địch. Chúng đánh không lại, sợ hãi rút lui, chạy trốn trong hoảng loạn. Lần đó, đồng đội ông cũng bị thương nhiều lắm. Trên người ông càng chẳng biết có bao nhiêu vết thương lớn nhỏ. Năm tháng đó, không biết ông đã phải chịu đau bao nhiêu lần.
Ngày nay không chỉ là kỉ niệm, mà còn là lòng dũng cảm hy sinh mạnh sống mạng sống chỉ để đời sau được học tập, lao động trong hoà bình. Khói lửa tiếng máy bay, tiếng súng đạn, bom nổ cũng chẳng còn nữa. Chỉ còn lại tiếng còi hú và ánh lửa đỏ rực trong ngày Hoà Bình.

