CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - Nguyễn Văn Thạc
Bài viết kể về cuộc đời và sự hy sinh anh dũng của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, một chàng trai nơi Hà Thành đã gác lại giấc mơ học tập để lên đường chiến đấu vì Tổ quốc. Anh cùng nhiều sinh viên trẻ đã tham gia chiến đấu trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, một trong những trận chiến ác liệt nhất trong lịch sử dân tộc. Trong những trang nhật ký và bức thư gửi người yêu, anh thể hiện tình yêu, lý tưởng sống cao đẹp và niềm tin vào ngày hòa bình của dân tộc. Ngày 30/7/1972, Nguyễn Văn
BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM THÁI NGUYÊN

BÀI DỰ THI: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
SỐNG MÃI TUỔI 20
Tráng ca về Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc & Thế hệ xếp bút nghiên
Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc ( ảnh tư liệu )
Người thực hiện: Nghiêm Phương Hạnh
Lớp: Tâm lý học giáo dục K60
THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ VÀ GIẤC MƠ CHƯA THỂ HOÀN THÀNH
Thành cổ Quảng Trị - “81 ngày đêm máu và hoa”
Cuộc chiến đấu anh dũng trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị (từ ngày 28/6 đến 16/9/1972) đã đi vào lịch sử như bản tráng ca hào hùng của quân và dân Việt Nam. Tại chiến trường vô cùng ác liệt này, hàng nghìn người con ưu tú của Tổ quốc đã ngã xuống. Xương máu của các anh đã hóa thân vào từng tấc đất Quảng Trị và hòa vào mênh mang sóng nước của dòng Thạch Hãn "ru mãi bài ca Bất tử đến vô cùng"...
Trong đó có liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại làng Bưởi (Hà Nội). Anh vốn nổi tiếng là một học sinh xuất sắc, từng đạt giải Nhất cuộc thi Học sinh giỏi Văn lớp 10 toàn miền Bắc. Với năng lực của mình anh hoàn toàn có thể chọn cho mình một cuộc đời giản dị và bình yên trên giảng đường Khoa Toán - Cơ, Đại học Tổng hợp Hà Nội, cùng với những người thân yêu sống trọn vẹn.
Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, anh – cùng những chàng trai nơi Hà Thành hào hoa và nho nhã đã xếp bút nghiên lên đường tranh đấu mà chẳng hề đắn đo. Ngày 6/9/1971, Nguyễn Văn Thạc cùng hàng ngàn sinh viên các trường đại học tại Hà Nội đã gác lại giấc mơ nơi giảng đường, khoác lên mình màu áo xanh và trách nhiệm nặng trĩu để bước vào nơi chiến trường rực lửa. Trong họ là lý tưởng cao đẹp, là khao khát mang lại độc lập tự do cho dân tộc - "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù”( nhật kí của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc )
Chân dung chàng sinh viên Nguyễn Văn Thạc ( Ảnh tư liệu )
NHỮNG LỜI TIÊN TRI GỬI LẠI & HẸN ƯỚC NGÀY CHIẾN THẮNG
Trong những trang nhật kí, những trang thư anh viết cho người bạn gái rất đỗi riêng tư nhưng cũng là những dự cảm lớn lao về ngày kết thúc chiến tranh.
Anh viết: “Màu xanh da trời kỳ dị kia. Ừ, cũng là Như Anh đấy, quen thuộc và gần gũi, thân yêu và trong sáng, giản dị nhưng vô cùng độc đáo và đẹp đẽ… Màu xanh da trời, chao ôi, không bao giờ người ta có thể nắm lấy nó, để bàn tay trên nó, chưa bao giờ được thực sự “gần gũi” nó cả…
Ngày mai, nếu ta chẳng gặp nhau, Như Anh đi trên những nẻo đường của ký ức, Như Anh nhìn vào đôi mắt nào gần gũi hay xa lạ với L., hãy nhớ L. một chút. Hãy nhớ rằng, ừ, có một người tên là L. đấy, đã chết rồi. Nhưng trước khi chết, người ấy đã sống và đã ghép tên Như Anh với vô vàn tính từ âu yếm... Ở đâu L. cũng không quên Như Anh.
Bất kỳ một sự vinh quang nào cũng cần phải trả bằng một giá và khó khăn, gian khổ càng nhiều và thử thách càng nhiều, sự vinh quang đó càng trở nên rực rỡ. Chúng ta đừng đi tìm những chân lý sâu xa đơn thuần qua những áng văn và những bài thơ, bài toán. 30/4/1975, Thạc sẽ trả lời cho Như Anh câu: Hạnh phúc là gì? Bây giờ đây Thạc muốn nói với Như Anh điều mà Thạc còn e ngại mãi: chờ Thạc, Như Anh nhé! Chờ Thạc đi chiến đấu trở về.
Chắc không còn lâu nữa chiến tranh sẽ kết thúc thôi. Thạc sẽ trở về và lại đi học tiếp. Thạc lại mặc chiếc áo xanh da trời xanh màu thương nhớ. Lại hò hẹn Như Anh, vì chúng ta gặp nhau ở cái cửa sổ sơn xanh của thư viện nhân dân. Siết chặt Như Anh. Thạc của Như Anh”...
Và Thạc của Như Anh đã không trở về! Không về được, dù lời hẹn hò của đôi lứa yêu nhau đã như lời tiên tri cho ngày đoàn tụ của cả dân tộc...
Ảnh Như Anh ( Tư liệu )
HÒA MÌNH VÀO ĐẤT THÀNH CỔ
Tháng 7 năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Thành cổ Quảng Trị phải chịu đựng 328.000 tấn bom đạn - tương đương 7 quả bom nguyên tử Mỹ ném xuống Hiroshima, được ví như "cối xay thịt".
Ngày 30/7/1972, tại cao điểm 26 (gần Thành cổ), Nguyễn Văn Thạc đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Anh ngã xuống khi tuổi đời chỉ mới vừa 20, anh mang theo tuổi thanh xuân cùng những giấc mơ còn dở dang và lời hứa hẹn cho hạnh phúc ngày trở về. Lời nói cuối cùng của anh vẫn còn đầy lòng yêu nước và khát khao chiến đấu: “Mình tỉnh thế này tức là sắp chết rồi... Chỉ tiếc là không còn chiến đấu được nữa... bao dự định còn dang dở”.
50 năm đã trôi qua kể từ ngày ấy, khúc tráng ca của 81 ngày đêm lịch sử đã lùi xa, những dấu tích về trận đánh không còn nhiều, các nhân chứng sống dần một ít đi, nhưng mảnh đất năm xưa, con người năm ấy mãi mãi được khắc ghi như một biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
|
Nguyễn Văn Thạc đã không trở về, nhưng anh đã trả lời trọn vẹn câu hỏi "Hạnh phúc là gì?". Hạnh phúc chính là được hiến dâng tất cả cho sự trường tồn của Tổ quốc. Và mỗi chúng ta ngày hôm nay phải biết trân trọng hòa bình đang có, bởi nó được đổi bằng ước mơ, bằng xương máu của biết bao thế hệ đi trước.
Cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi 20" đã trở thành ngọn lửa soi đường cho thế hệ trẻ



