Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGUYỄN VĂN THẮM

Bắc Ninh03/06/2026Vũ Bằng Được (Học sinh lớp 6A7 trường Trung học cơ sở Yên Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những năm tháng được gọi là “thời hoa lửa” nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, và lòng yêu nước được tôi luyện qua khói bom bão đạn. Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Thắm, một người con của quê hương Bắc Ninh, chính là một minh chứng sống động cho tinh thần quả cảm ấy trong giai đoạn kháng chiến bảo vệ biên giới phía Bắc tại mặt trận Vị Xuyên (1984-1989).

1. Người trai trẻ lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc

Sinh năm 1962, bác Nguyễn Văn Thắm lớn lên khi đất nước vừa thống nhất nhưng biên thùy vẫn chưa yên tiếng súng. Năm 1984, khi vừa bước sang tuổi đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, bác gác lại những dự định cá nhân để lên đường nhập ngũ. Điểm đến của bác là Vị Xuyên, Hà Giang – nơi lúc bấy giờ được ví như “lò vôi thế kỷ” bởi mật độ pháo kích dày đặc và những trận đánh giằng co khốc liệt.

Hành trang mang theo của người chiến sĩ trẻ khi ấy không có gì nhiều ngoài sự nhiệt huyết và niềm tin sắt đá vào chính nghĩa. Những ngày đầu đặt chân đến mảnh đất biên cương, trước mắt bác là những dãy núi đá tai mèo sắc lẹm, những cơn mưa rừng xối xả và tiếng pháo gầm vang không dứt.

2. Sống và chiến đấu tại “Lò vôi thế kỷ”

Giai đoạn 1984-1989 là thời kỳ khốc liệt nhất tại mặt trận Vị Xuyên. Bác Thắm cùng đồng đội phải đối mặt với muôn vàn khó khăn. Không chỉ là hỏa lực mạnh từ phía đối phương, mà còn là điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Những bữa cơm chan nước lã, những đêm thức trắng trong hầm hào ẩm ướt, hay những cơn sốt rét rừng hành hạ đã trở thành một phần của cuộc sống người lính.

Tại cao điểm Vị Xuyên, mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và mồ hôi. Bác kể về những trận đánh mà bầu trời bị xé toạc bởi đạn pháo, đá núi cũng phải vỡ vụn thành vôi bột. Thế nhưng, giữa lằn ranh sinh tử, tình đồng đội lại trở nên gắn bó hơn bao giờ hết. Họ chia nhau điếu thuốc lá, nhường nhau ngụm nước cuối cùng và cùng hứa với nhau rằng: “Dù hy sinh cũng phải giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc”.

3. Khúc tráng ca của lòng quả cảm

Suốt 5 năm gắn bó với mặt trận Vị Xuyên, bác Nguyễn Văn Thắm đã trực tiếp trải qua nhiều chiến dịch lớn nhỏ. Tinh thần của bác và các cựu chiến binh thời bấy giờ được tóm gọn trong khẩu hiệu: “Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử”. Mỗi trận đánh không chỉ là cuộc đấu trí, đấu lực mà còn là cuộc thử thách lòng kiên trung của con người trước nghịch cảnh.

Dù đối mặt với hiểm nguy rình rập, bác vẫn giữ vững ý chí kiên cường. Sự hy sinh thầm lặng của bác và hàng ngàn đồng đội đã góp phần bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ phía Bắc, viết nên một chương hào hùng nhưng cũng đầy bi tráng trong lịch sử quân đội nhân dân Việt Nam.

4. Lời nhắn nhủ cho thế hệ mai sau

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, người lính trẻ năm nào đã trở thành một cựu chiến binh với những vết hằn của thời gian trên khuôn mặt. Trở về đời thường, bác Nguyễn Văn Thắm mang theo những ký ức về “thời hoa lửa” như một báu vật vô giá. Câu chuyện của bác không chỉ là lời nhắc nhớ về một thời kỳ gian khổ mà còn là bài học lớn về lòng yêu nước cho thế hệ trẻ.

Thông qua lời kể của bác, những học sinh như bạn Vũ Bằng Được và thế hệ học sinh hôm nay thêm hiểu và trân trọng giá trị của hòa bình. Mỗi trang sử được viết bằng máu của cha ông là lời nhắc nhở chúng ta phải nỗ lực học tập và rèn luyện để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGUYỄN VĂN THẮM | Câu chuyện thời hoa lửa