Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Văn Trực, Nguyễn Thị Búp-Ấp Lương Phú B
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Văn Trực, Nguyễn Thị Búp
Năm sinh: 1951 (ông), 1950 (bà)
Địa chỉ: Ấp Lương Phú B, Xã Lương Hoà Lạc, Tỉnh Đồng Tháp
Ông bà ngoại là những người đã từng trải qua những năm tháng kháng chiến gian khổ nhưng cũng rất đỗi hào hùng – những kí ức về một thời hoa lửa không thể nào quên. Mỗi lần nhắc lại, giọng của ông bà lại chậm rãi mà trầm ấm, như muốn đưa người nghe trở về những ngày tháng đầy bom đạn và khói lửa nhưng chứa chan nhiều tình nghĩa.
Ông kể rằng ngày ấy, ông từng là một chiến sĩ bộ đội Cụ Hồ với ý chí "quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh". Giữa những bom đạn mịt mù, bữa ăn chỉ là cơm độn khoai sắn, chiếc áo vá chằng vá đụp, nhưng tình đồng đội và niềm tin chiến thắng vẫn luôn cháy bỏng. Những đêm hành quân dưới ánh trăng mờ, những lần trú ẩn vội vàng khi bom rơi, tất cả đã tạo nên một thời hoa lửa vừa gian khổ nhưng rất oanh liệt.
Chiến tranh khốc liệt, tình cảm giữa ông và bà dần nảy nở. Bà ngoại khi ấy ở lại hậu phương, tham gia tiếp tế lương thực, chăm sóc thương binh. Có những đêm tiếng bom nổ rung một vùng trời, nơi có tiếng bom nổ rung trời và là nơi có ánh lửa phát lên của chiến trận hầm cầu mong cho người thương binh an. Trong những ngày chiến tranh khốc liệt, những lá thư tay hiếm hoi được gửi đến bị nhòe đi vì nước mưa rừng và cả nước mắt, trở thành sợi dây duy nhất nối liền giữa hai nỗi nhớ tha thiết.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc màu pha sương, ông bà vẫn ngồi trước hiên nhà, kể lại cho chúng em nghe về những thời hoa lửa khốc liệt ấy. Nó được viết lên bởi máu và tình yêu mãnh liệt, bởi một thế hệ "dám đánh đổi cả tuổi thanh xuân chỉ để đổi lấy bình yên cho mai sau".

