Câu chuyện thời hoa lửa: Nguyễn Viết Xuân – Ngọn Lửa Bất Tử Trên Đỉnh Cha Lo
Trong những năm tháng "thời hoa lửa" khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những lời nói đã trở thành linh hồn của cả một thế hệ, thành mệnh lệnh trái tim thúc giục quân dân ta xông lên. Một trong số đó là câu nói bất hủ: "Nhằm thẳng quân thù, bắn!" của Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân.
Trong những năm tháng "thời hoa lửa" khốc liệt của cuộc kháng chiến chống
Mỹ, có những lời nói đã trở thành linh hồn của cả một thế hệ, thành mệnh lệnh
trái tim thúc giục quân dân ta xông lên. Một trong số đó là câu nói bất hủ:
"Nhằm thẳng quân thù, bắn!" của Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân.
Trận chiến sinh tử tại "Cổng Trời".Câu chuyện xảy ra vào sáng ngày 18/11/1964, tại
vùng phía Tây tỉnh Quảng Bình. Khi đó, Nguyễn Viết Xuân đang là Chính trị viên đại
đội pháo cao xạ, có nhiệm vụ bảo vệ vùng trời Cha Lo – một yết hầu giao thông
quan trọng trên tuyến đường Trường Sơn.
Trận chiến diễn ra cực kỳ ác liệt khi quân đội Mỹ huy động nhiều tốp máy bay hiện
đại lao vào đánh phá điên cuồng. Bầu trời Cha Lo rung chuyển bởi tiếng động cơ
phản lực và những loạt bom đạn trút xuống như mưa. Giữa khói lửa mịt mù, Nguyễn
Viết Xuân vẫn hiên ngang đứng trên mâm pháo, tiếng hô chỉ huy của anh vang lên
dõng dạc, giữ vững tinh thần cho các chiến sĩ.
Trong đợt tấn công thứ ba của kẻ thù, một quả tên lửa đã nổ gần vị trí của anh. Một
mảnh đạn găm vào đùi, khiến chân phải của anh bị gãy nát. Nén cơn đau thắt ruột,
anh không hề rời trận địa. Khi thấy phần chân bị gãy gây vướng víu cho việc quan
sát và chỉ huy, Nguyễn Viết Xuân đã đưa ra một yêu cầu khiến đồng đội không khỏi
bàng hoàng: Anh bảo đồng đội dùng dao cắt bỏ phần chân đã gãy lìa để anh tiếp tục
chiến đấu.
Dù máu thấm đỏ vạt áo, khuôn mặt tái đi vì mất máu, nhưng ánh mắt anh vẫn rực
cháy quyết tâm. Anh đứng tựa vào thành công sự, cánh tay giơ cao chỉ về phía máy
bay địch và hô vang khẩu lệnh:Nhằm thẳng quân thù, bắn!



