CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA NHÀ CÁCH MẠNG NGUYỄN HỮU TIẾN
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA NHÀ CÁCH MẠNG NGUYỄN HỮU TIẾN
Nguyễn Hữu Tiến: Người Vẽ Hình Hài Tổ Quốc
Trong dòng chảy của lịch sử cách mạng Việt Nam, có những người anh hùng mà tên tuổi gắn liền với những chiến công hiển hách, và cũng có những người mà dấu ấn của họ đọng lại trong những biểu tượng thiêng liêng trường tồn cùng dân tộc. Nhà cách mạng Nguyễn Hữu Tiến chính là một người như thế – người chiến sĩ cộng sản kiên trung và là "cha đẻ" của lá cờ đỏ sao vàng.
Từ người thầy giáo yêu nước đến chiến sĩ cộng sản kiên trung
Sinh ra tại vùng quê Hà Nam giàu truyền thống, Nguyễn Hữu Tiến (biệt danh là giáo Hoài) ban đầu chọn con đường dạy học để khai sáng dân trí. Tuy nhiên, lòng yêu nước đã thôi thúc ông dấn thân vào con đường cách mạng gian khổ. Từ những ngày đầu tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên đến khi trở thành Phó Bí thư Tỉnh ủy Hà Nam, ông luôn thể hiện một tinh thần thép và tư duy chính trị sắc bén. Ngay cả khi bị thực dân Pháp bắt giam và đày đi Côn Đảo – "địa ngục trần gian" – ý chí của ông vẫn không hề lay chuyển. Cuộc vượt ngục thành công từ Côn Đảo để trở về đất liền tiếp tục hoạt động tại Nam Kỳ là minh chứng rõ nét nhất cho khát vọng tự do và lòng quả cảm phi thường của ông.
Tác giả của biểu tượng dân tộc
Dấu ấn đậm nét nhất mà Nguyễn Hữu Tiến để lại cho hậu thế chính là việc thiết kế mẫu cờ đỏ sao vàng cho Khởi nghĩa Nam Kỳ năm 1940. Giữa những ngày tháng hoạt động bí mật tại Hóc Môn – Bà Điểm, ông đã dồn hết tâm huyết để vẽ nên hình hài Tổ quốc.
Lá cờ với nền đỏ tượng trưng cho dòng máu đỏ của những người con nước Việt, màu của nhiệt huyết và chiến thắng; ngôi sao vàng năm cánh tượng trưng cho sự đoàn kết của năm tầng lớp: sĩ, nông, công, thương, binh. Bản thân lá cờ không chỉ là một tác phẩm hội họa, mà là một cương lĩnh chính trị bằng hình ảnh, cổ vũ tinh thần quật khởi của nhân dân. Lời thơ của ông về lá cờ vẫn còn vang vọng: "Hỡi những ai máu đỏ da vàng / Hãy chiến đấu dưới cờ thiêng Tổ quốc".
Sự hy sinh bất tử
Sự nghiệp của Nguyễn Hữu Tiến khép lại ở tuổi 40 trước họng súng của kẻ thù tại ngã ba Giồng (Hóc Môn), nhưng tinh thần của ông thì bất tử. Ông ra đi cùng những đồng chí lỗi lạc như Nguyễn Văn Cừ, Phan Đăng Lưu, Võ Văn Tần... để lại một khoảng trống lớn cho phong trào cách mạng lúc bấy giờ. Tuy nhiên, di sản của ông – lá cờ đỏ sao vàng – đã tiếp tục tung bay trong Cách mạng Tháng Tám, trở thành Quốc kỳ của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và sau này là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
Kết luận
Hiểu về Nguyễn Hữu Tiến là hiểu về một thế hệ nhà mạng trí thức, những người không chỉ chiến đấu bằng vũ khí mà còn bằng niềm tin và biểu tượng. Ông nhắc nhở chúng ta rằng, mỗi khi nhìn lên lá cờ Tổ quốc đang tung bay, ta không chỉ thấy một mảnh vải màu, mà thấy cả một lịch sử hào hùng, một ý chí độc lập và sự hy sinh thầm lặng của những người đi trước. Nguyễn Hữu Tiến đã sống một cuộc đời trọn vẹn với lý tưởng: đem tài năng và xương máu để vẽ nên niềm tự hào của cả một dân tộc.



