Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Nhân chứng lịch sử – Bà Dương Thị Phương (2)

Quảng Ngãi08/06/2026Chi đoàn trường Tiểu học xã Đăk Mar (Đoàn xã Đăk Mar)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước luôn được nhắc đến như một bản anh hùng ca bất diệt. Giữa khói lửa chiến tranh ác liệt ấy, biết bao con người bình dị đã góp phần làm nên những kỳ tích vĩ đại. Một trong những tấm gương tiêu biểu ấy chính là bà Dương Thị Phương – người phụ nữ đã lặng thầm cống hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Giai đoạn 1971–1972, chiến trường Quảng Trị trở thành một trong những nơi ác liệt nhất cả nước. Bom đạn kẻ thù trút xuống không ngừng nghỉ, đất trời rung chuyển, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, bà Dương Thị Phương vẫn kiên cường bám trụ, tham gia phục vụ kháng chiến với tất cả lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm cao cả.

Không trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi tiền tuyến, nhưng những công việc bà đảm nhận cũng đầy hiểm nguy và gian khổ. Bà tham gia vận chuyển thương binh vượt qua bom đạn để đưa đến bệnh viện kịp thời cứu chữa. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với cái chết, nhưng bà chưa từng chùn bước. Bên cạnh đó, bà còn gánh gạo, tải lương thực, vác đạn, vận chuyển hàng hóa tiếp tế cho bộ đội. Đôi vai người phụ nữ nhỏ bé đã gánh trên mình không chỉ là những bao gạo, thùng đạn nặng trĩu, mà còn là niềm tin, là sự sống của những người chiến sĩ nơi tuyến lửa.

Dẫu gian khổ, thiếu thốn trăm bề, bà vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, bền bỉ, hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Những đóng góp thầm lặng ấy đã góp phần quan trọng vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội nơi chiến trường ác liệt.

Câu chuyện về bà Dương Thị Phương không chỉ là ký ức về một thời “hoa lửa” oanh liệt, mà còn là biểu tượng đẹp đẽ của lòng yêu nước, của đức hy sinh cao cả và ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam. Những việc làm giản dị mà cao quý của bà đã góp phần tô thắm thêm truyền thống anh hùng của dân tộc ta.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những câu chuyện như của bà vẫn còn nguyên giá trị. Đó là lời nhắc nhở thế hệ trẻ về lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Từ đó, mỗi chúng ta cần không ngừng học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm hơn để xứng đáng với những gì cha anh đã cống hiến.

Chúng em xin nguyện tiếp bước truyền thống ấy, ra sức học tập, tu dưỡng đạo đức, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn