CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NHÂN CHỨNG LỊCH SỬ NGUYỄN VĂN TÂM, ẤP LONG HƯNG 1
Ông Nguyễn Văn Tâm sinh năm 1965 ấp Long Hưng 1, xã Hòa Minh; tham gia huấn luyện tại Củ Chi 3 tháng năm 21 tuổi và sau khi huấn luyện ông cùng đồng đội tham gia tập kết qua hỗ trợ người dân CampuChia.
Sinh ra giữa những năm tháng đất nước vừa bước qua chiến tranh, ông Nguyễn Văn Tâm, sinh năm 1965, quê ở ấp Long Hưng 1, xã Hòa Minh, là một trong những người con của quê hương mang trong mình lòng yêu nước và tinh thần cách mạng kiên cường của thế hệ đi trước. Khi Tổ quốc vừa hồi sinh sau ngày thống nhất, tiếng gọi thiêng liêng của non sông lại vang lên — lần này là để giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng, bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.
Lúc ấy, Ông mới tròn 21 tuổi, tuổi thanh xuân rực lửa. Chứng kiến cảnh quê hương vẫn còn nghèo khó nhưng yên bình, ông hiểu rằng để có được hòa bình hôm nay, biết bao thế hệ cha anh đã ngã xuống. Chính vì thế, khi có lệnh tổng động viên nhập ngũ, ông đã không chút do dự, xung phong lên đường với lý tưởng cao đẹp: “Giúp bạn là tự giúp mình, bảo vệ bạn là giữ gìn biên giới quê hương.”
Sau ba tháng huấn luyện gian khổ ở đơn vị Củ Chi, Đồng Dù; thời điểm này có 12 người trúng tuyển lệnh gọi nhưng do nhiều lý do chỉ mình ông xung phong tham gia huấn luyện; đây là bước khởi đầu cho hành trình “đi làm nghĩa vụ quốc tế” đầy hiểm nguy nhưng cũng vô cùng tự hào. Sau thời gian huấn luyện, anh được điều sang chiến trường Campuchia, nơi khói lửa vẫn chưa dứt. Tại đây, ông cùng đồng đội vừa chiến đấu chống tàn quân Pôn Pốt, vừa giúp nhân dân bạn khôi phục lại cuộc sống sau cơn ác mộng diệt chủng.
Ông Tâm kể lại, có những đêm rừng rậm Campuchia tối đen như mực, tiếng côn trùng hòa cùng tiếng pháo vọng lại từ xa, ai cũng căng thẳng chờ đợi; có khi đi cả tuần trong rừng, cơm phải vắt theo vắt nào vắt nấy như trái banh to đùng, ông vui vẻ ví và kể lại. Mồ hôi và nước mắt hòa cùng bùn đất, nhưng trong tim họ là ngọn lửa ấm — ngọn lửa của tình đồng chí, tình quân dân và tình hữu nghị Việt – Cam. Những người lính trẻ khi ấy, giữa bom đạn, vẫn nhường nhau từng ngụm nước, từng gói cơm sấy, vẫn hát vang những bài ca “Như có Bác trong ngày vui đại thắng”, để xua tan nỗi nhớ nhà và khích lệ tinh thần.
Có lần, trong một trận đánh ác liệt ở vùng rừng giáp ranh biên giới, đơn vị của anh bị địch phục kích. Một đồng đội bị thương nặng, anh Tâm cùng hai chiến sĩ khác bất chấp nguy hiểm, cõng bạn rút về phía sau. Đạn bay như mưa, nhưng anh chỉ nghĩ một điều duy nhất: “Không thể bỏ đồng đội lại phía sau.” Nhờ sự dũng cảm và tinh thần đồng đội ấy, họ đã giữ được mạng sống của nhau và hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Năm 1988 sau khi hoàn thành nghĩa vụ quốc tế, Ông Nguyễn Văn Tâm trở về quê hương Hòa Minh trong niềm tự hào và xúc động. Những năm tháng nơi chiến trường Campuchia đã trở thành dấu ấn không thể phai mờ trong ký ức người lính trẻ năm nào. Trở về với cuộc sống đời thường, anh tiếp tục cống hiến cho quê hương, tích cực tham gia công tác địa phương, sống mẫu mực, giản dị, là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo.
Giờ đây, mỗi khi kể lại câu chuyện “thời hoa lửa”, ánh mắt ông Tâm vẫn ánh lên niềm tự hào. Ông bảo:“Ngày ấy, chúng tôi ra đi không nghĩ đến vinh quang hay danh lợi. Chỉ biết rằng, Tổ quốc cần thì mình phải đi. Giúp bạn cũng là giữ lấy hòa bình cho quê hương mình.”
Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Tâm không chỉ là một trang ký ức về tinh thần quốc tế cao cả, mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước, ý chí kiên cường, tinh thần trách nhiệm của người thanh niên Việt Nam trong mọi thời đại. Trong bối cảnh đất nước đang hội nhập và phát triển, lớp trẻ không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn cần mang trong mình tinh thần chiến đấu của thời hoa lửa: chiến đấu với khó khăn, với cám dỗ, với lười biếng và thờ ơ để vươn lên trong học tập, lao động, và khởi nghiệp. Từ tấm gương của bác Tâm, tuổi trẻ hôm nay học được rằng:
Lòng yêu nước không chỉ thể hiện khi ra trận, mà còn trong từng hành động nhỏ — học tốt, sống có ích, góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp.
Tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái là sức mạnh lớn nhất để vượt qua mọi khó khăn, giống như tình đồng đội trong bom đạn năm xưa.
Ý chí kiên cường, không ngại gian khổ là hành trang giúp mỗi người trẻ thành công trong thời đại mới, dù là trên giảng đường hay ngoài đời sống.
Ngày nay, khi nghe lại câu chuyện của bác Nguyễn Văn Tâm, mỗi đoàn viên, thanh niên xã Hòa Minh càng thêm trân trọng hòa bình, càng thấy rõ trách nhiệm phải giữ gìn và phát huy truyền thống cách mạng mà thế hệ cha anh đã đổ bao xương máu gây dựng nên.
Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, nhưng không được phép quên những người đã làm nên hòa bình đó.
Tấm gương của bác Nguyễn Văn Tâm chính là ngọn đuốc soi sáng cho hành trình cống hiến của tuổi trẻ Hòa Minh — sống đẹp, sống có ích, và sống xứng đáng với những người đi trước.



