“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” - NHÂN VẬT VÕ THỊ SÁU
“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”
NHÂN VẬT VÕ THỊ SÁU
Nhân vật
Nguyễn Thị Sáu – cô gái Đất Đỏ, Bà Rịa – Vũng Tàu – là một trong những nữ anh hùng trẻ tuổi nhất của dân tộc. Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại làng Phước Thọ, tổng Phước Hưng Hạ, tỉnh Bà Rịa (nay là xã Đất Đỏ, Thành phố Hồ Chí Minh). Một số tài liệu khác ghi nguyên quán của chị tại làng Long Mỹ, tổng Phước Hưng Thượng, tỉnh Bà Rịa (nay là xã Long Hải, Thành phố Hồ Chí Minh).
Chị sinh ra trong một gia đình nghèo, cha làm nghề đánh xe ngựa chở khách thuê đi Long Điền, Phước Hải, Long Hải, mẹ buôn bán bún bì chả tại chợ Đất Đỏ, từ nhỏ, chị phải phụ giúp cha mẹ để sinh kế nhai. Năm chị lên 4 tuổi, gia đình chị đã thuê một căn nhà thuộc dãy phố chợ do làng xây dựng để cho thuê mượn. Căn nhà ngày nay thuộc thị trấn Đất Đỏ, được Nhà nước Việt Nam cho phục dựng để làm nhà lưu niệm về chị.
Sự kiện
Tham gia kháng chiến
Sau khi quân Pháp tái chiếm vùng Đất Đỏ vào cuối năm 1945, các anh trai của chị Sáu đã thoát li gia đình, hoạt động kháng chiến cho phong trào Việt Minh. Chị đã bỏ dở việc học, ở nhà giúp mẹ cha kiếm sống và bí mật tiếp tế cho các anh đang công tác trong Chi đội Giải phóng quân của tỉnh Bà Rịa.
Năm 1946, chị theo anh trai là Võ Văn Me vào khu kháng chiến, và trở thành liên lạc viên của Đội Công an xung phong Đất đỏ; đặc biệt là trận tập kích bằng lựu đạn tại lễ kỉ niệm Quốc khánh Pháp ngày 14 tháng 7 năm 1949 tại Đất Đỏ, gây được tiếng vang lớn ở vùng Đất Đỏ. Năm 1947, chị chính thức trở thành đội viên Công an xung phong Đất Đỏ từ khi mới 14 tuổi. Từ đó, chị tham gia nhiều trận tập kích bằng lựu đạn, ám sát các sĩ quan người Pháp và những người cộng tác với thực dân Pháp bị xem là Việt gian. Theo báo Công an hành động của chị tạo được tiếng vang và sự ủng hộ của quần chúng nhân dân ở trong vùng.
Bị bắt và án tử hình
Vào tháng 12 năm 1949, trong một chuyến công tác tại Đất Đỏ, chị Võ Thị Sáu đã bị quân Pháp bắt được. Một số tài liệu khác ghi chị bị bắt vào tháng 2 năm 1950, sau khi chị và đồng đội dùng lựu đạn tập kích, làm hương chức người Việt cộng tác đắc lực với quân Pháp bị thương, ở ngay phiên chợ Tết Canh Dần tại Đất Đỏ.
Sau khi bị bắt, chị lần lượt bị đưa đi thẩm vấn và giam giữ tại các nhà tù Đất Đỏ, khám đường Bà Rịa và khám Chí Hòa. Theo báo Lâm Đồng, tháng 4 năm 1950, tòa án binh của quân đội Pháp đã đưa chị Sáu ra xét xử với tội danh làm chết một sĩ quan Pháp và 23 người Việt cộng tác với Pháp.
Vào thời điểm xử án, chị chưa tròn 18 tuổi, vì vậy các luật sư bảo vệ chị căn cứ vào điểm này để tranh biện nhằm đưa chị thoát khỏi án tử hình. Mặc dù vậy, tòa án binh Pháp vẫn tuyên án tử hình chị. Bản án này đã gây chấn động dư luận, gây ra sự phản đối mạnh mẽ cả tại Việt Nam và ngay tại nước Pháp. Chính vì vậy, chính quyền quân sự Pháp không thể công khai thi hành bản án. Chị tiếp tục bị giam cầm tại khám Chí Hòa cho đến tận 23/ 1 năm 1952 thì bị chính quyền quân sự Pháp chuyển ra Côn Đảo để bí mật thi hành án tử hình khi chị đã được 19 tuổi.
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, lúc khoảng 5 giờ, chị bị đưa đến văn phòng giám thị trưởng đặt trước sân Banh I để làm lễ rửa tội. Đến 7 giờ sáng,chị bị đưa đến sân Banh III phụ và bị xử bắn tại đây. Thi hài của chị Sáu được đưa ra Hàng Dương và được chôn tại huyệt đào sẵn. Trong "Sổ giám sát tử vong 1947–1954" còn lưu tại Côn Đảo, có dòng chữ ghi bằng tiếng Pháp: "Le 23 Janvier 1952: 195 G.267 Võ Thị Sáu dite CAM mort 23/1/1952 7h P.Condor Par balles..." (Tù nhân số G 267 Võ Thị Sáu bị xử bắn vào ngày 23/1/1952).
Những câu nói bất hủ của chị Võ Thị Sáu:
-"Yêu nước chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội".
-"Tao còn mấy thùng rác ở khám Chí Hòa, tụi bây vô mà tịch thu!".
-"Tao chỉ biết đứng, không biết quỳ".
-"Tôi không có tội. ...
-"Tôi chỉ ân hận là chưa tiêu diệt hết bọn thực dân cướp nước và lũ tay sai bán nước".
-"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để đôi mắt của tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng. Và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!
Miền ký ức
Cái chết của chị Sáu không phải là dấu chấm hết, mà là sự khởi đầu cho một miền ký ức bất diệt. Người dân khắp nơi đến Nghĩa trang Hàng Dương, Côn Đảo để dâng hương, gửi gắm niềm tin và lòng biết ơn. Mộ chị trở thành nơi linh thiêng, nơi những ngọn nến và bó hoa luôn rực sáng, như minh chứng rằng ký ức về chị chưa bao giờ phai nhạt.
Tên chị được đặt cho nhiều trường học, con đường, công viên trên khắp đất nước. Hình tượng chị đi vào thơ ca, âm nhạc, điện ảnh – nổi bật là ca khúc “Biết ơn chị Võ Thị Sáu” và bộ phim “Người con gái Đất Đỏ”. Miền ký ức về chị không chỉ mang tính cách mạng, mà còn mang màu sắc huyền thoại, khiến nhân dân tôn kính như một linh hồn bảo hộ.
Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện về Nguyễn Thị Sáu là lời nhắn gửi cho tuổi trẻ hôm nay: hãy sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh. Trong thời bình, chúng ta không cầm súng, nhưng có thể viết tiếp “câu chuyện thời hoa lửa” bằng tri thức, sáng tạo và khát vọng dựng xây một Việt Nam hùng cường.
Mỗi người trẻ hôm nay đều có thể biến ký ức ấy thành động lực: học tập chăm chỉ, sống có trách nhiệm, dám nghĩ dám làm, và luôn giữ trong tim tình yêu Tổ quốc. Khi ta bước đi trên những con đường mang tên chị Sáu, khi ta hát những bài ca về chị, đó không chỉ là tưởng niệm, mà còn là lời hứa: ngọn lửa bất diệt của chị sẽ mãi cháy sáng trong lòng dân tộc.



