CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NHỮNG BƯỚC CHÂN CÁNG THƯƠNG
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NHỮNG BƯỚC CHÂN CÁNG THƯƠNG
Ông Nông Dũng Sằn, sinh năm 1969, nhập ngũ năm 1979, công tác tại C25, Trung đoàn 887, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang. Trong những năm tháng quân ngũ, ông đảm nhiệm nhiệm vụ lính cáng thương – một công việc âm thầm nhưng gắn liền với sự sống của những người đồng đội nơi chiến trường.
Giữa núi đá Hà Giang hiểm trở, người lính cáng thương không chỉ đối mặt với sự khắc nghiệt của thời tiết và địa hình mà còn phải có mặt ở những nơi nguy hiểm để đưa thương binh về phía sau. Khi có đồng đội bị thương, nhiệm vụ của ông và những người trong tổ cáng thương là nhanh chóng tiếp cận, sơ bộ bảo vệ người bị thương rồi tìm cách vận chuyển đến nơi an toàn.
Những chiếc cáng ngày ấy theo bước chân người lính qua những con đường núi gập ghềnh, dốc cao và những đoạn đường trơn trượt. Có những nơi đường quá hẹp, chỉ vừa đủ một người đi; người phía trước phải dò từng bước, người phía sau cố giữ cho chiếc cáng thăng bằng. Trên vai là sức nặng của đồng đội, nhưng trong lòng những người lính chỉ có một suy nghĩ: phải cố gắng đưa anh em về phía sau càng nhanh càng tốt.
Lính cáng thương thường phải đi nhiều, có khi cả ngày lẫn đêm. Trong hoàn cảnh căng thẳng, mỗi chuyến đi đều đòi hỏi sự bình tĩnh, sức khỏe và tinh thần trách nhiệm rất lớn. Người lính không được phép bỏ cuộc giữa đường, bởi trên chiếc cáng là một người đồng đội đang chờ được cứu chữa. Mệt thì đổi vai, chân đau thì vẫn phải bước, gặp đoạn dốc phải cùng nhau ghì chặt chiếc cáng để bảo đảm an toàn.
Có lẽ chính trong những thời khắc gian khó ấy, tình đồng chí, đồng đội hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Người lính cáng thương không trực tiếp lập nên những chiến công được nhắc đến nhiều, nhưng mỗi thương binh được đưa về tuyến sau an toàn là một nhiệm vụ được hoàn thành, là thêm một cơ hội sống được gìn giữ.
Những tháng năm tại Trung đoàn 887 ở Mèo Vạc, Hà Giang đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời ông Nông Dũng Sằn. Đằng sau mỗi bước chân trên đường núi là sức trẻ, lòng can đảm và nghĩa tình của người lính dành cho đồng đội.
Thời gian đã lùi xa, những con đường năm xưa cũng đã đổi thay, nhưng ký ức về một thời quân ngũ vẫn còn đó. Hình ảnh những người lính cáng thương lặng lẽ đi giữa núi rừng, trên vai mang theo sinh mạng của đồng đội, là một phần rất đỗi xúc động của những năm tháng bảo vệ biên cương.
Câu chuyện của ông Nông Dũng Sằn cũng là câu chuyện về một thế hệ đã sống những năm tháng tuổi trẻ bằng trách nhiệm và sự hy sinh. Không cần những lời lớn lao, chính những bước chân bền bỉ trên đường cáng thương năm ấy đã góp phần làm nên một thời hoa lửa không thể nào quên.


