CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NHỮNG BƯỚC CHÂN TRÊN ĐƯỜNG BIÊN
Ông Lý Xuân Nguyên, sinh năm 1958, nhập ngũ năm 1978, khi vừa tròn hai mươi tuổi. Giữa những năm tháng biên giới phía Bắc còn nhiều biến động, ông khoác lên mình màu áo lính và tham gia công tác tại đồn biên phòng thuộc tỉnh Hà Tuyên.
Nhiệm vụ của ông là tuần tra biên giới.
Đó là một công việc thầm lặng nhưng đầy trách nhiệm. Những người lính biên phòng ngày ấy phải thường xuyên đi dọc các tuyến đường biên, kiểm tra địa bàn, nắm tình hình và bảo vệ từng phần đất nơi biên cương của Tổ quốc.
Những chuyến tuần tra không phải lúc nào cũng diễn ra trên những con đường bằng phẳng. Trước mặt người lính là núi cao, vực sâu, những lối mòn quanh co và những đoạn đường rừng đầy khó khăn. Có hôm trời nắng gắt, có ngày mưa rét, sương phủ kín lối đi, nhưng nhiệm vụ vẫn phải được thực hiện đều đặn.
Mỗi lần lên đường, người lính mang theo quân trang gọn nhẹ, vũ khí và những vật dụng cần thiết. Từng bước chân đều phải cẩn trọng. Có những đoạn phải đi nhiều giờ liên tục, vượt qua những con dốc dài hoặc men theo sườn núi để đến những khu vực cần kiểm tra.
Công việc tuần tra đòi hỏi sự kiên trì và tinh thần cảnh giác cao.
Người lính không chỉ quan sát con đường phía trước mà còn phải chú ý từng dấu hiệu bất thường trên địa bàn. Mỗi vị trí, mỗi cột mốc, mỗi đoạn đường biên đều phải được nắm chắc. Trong những thời điểm tình hình căng thẳng, sự chủ động của lực lượng tuần tra càng trở nên quan trọng.
Với ông Lý Xuân Nguyên, những tháng ngày ấy là những ngày tuổi trẻ gắn liền với núi rừng biên giới.
Có những chuyến tuần tra bắt đầu từ sáng sớm và chỉ kết thúc khi trời đã tối. Bữa ăn có khi rất giản dị, tranh thủ bên đường rồi lại tiếp tục hành trình. Mệt mỏi là điều không tránh khỏi, nhưng mỗi người đều hiểu rằng phía sau mình là bản làng, là quê hương và cuộc sống bình yên của nhân dân.
Trong những chuyến đi dài ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành chỗ dựa rất lớn.
Những người lính đi cùng nhau, người trước quan sát đường, người sau hỗ trợ. Khi gặp đoạn khó, cả tổ giúp nhau vượt qua. Khi một người mệt, những người còn lại động viên để cùng tiếp tục nhiệm vụ. Giữa núi rừng rộng lớn, sự gắn bó ấy càng trở nên sâu sắc.
Tuần tra biên giới không phải là công việc ồn ào. Nhiều khi đó chỉ là những bước chân âm thầm nối tiếp nhau qua từng ngày. Nhưng chính những bước chân ấy đã góp phần giữ cho đường biên được kiểm soát, địa bàn được nắm chắc và cuộc sống phía sau được bình yên.
Năm tháng đã trôi qua, tỉnh Hà Tuyên sau này được chia tách, nhiều tuyến đường biên đã đổi thay, điều kiện đi lại cũng thuận lợi hơn trước. Nhưng ký ức về những ngày tuần tra giữa núi rừng chắc chắn vẫn là một phần đặc biệt trong cuộc đời ông.
Câu chuyện của ông Lý Xuân Nguyên là câu chuyện về một người lính đã dành những năm tháng tuổi hai mươi để đứng nơi biên cương.
Không phải lúc nào cũng có tiếng súng, không phải lúc nào cũng có những trận đánh lớn, nhưng mỗi ca trực, mỗi chuyến tuần tra, mỗi bước chân trên đường biên đều là một phần của nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Đó chính là thời hoa lửa của ông Lý Xuân Nguyên – một thời tuổi trẻ gắn với màu áo biên phòng, với những cung đường núi Hà Tuyên và với trách nhiệm gìn giữ từng tấc đất nơi biên cương.



