CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NHỮNG CHUYẾN XE XUYÊN ĐÊM THÀNH ĐẠO
Ông Nghĩa là chiến sĩ lái xe thuộc Trung đoàn 11, Sư đoàn 571 (Đoàn 559) huyền thoại. Ông từng có hơn 4 năm cầm lái xe vận tải quân sự, vận chuyển lương thực và khí tài xuyên qua "tọa độ chết" trên con đường mòn Hồ Chí Minh.
Trong ký ức của ông Trần Văn Nghĩa, những năm tháng ở Trường Sơn không phải là những con số khô khanh trong sách giáo khoa, mà là tiếng động cơ xe Zin-130 gầm rú giữa đại ngàn và ánh đèn "mắt mèo" le lói trong sương mù. Nhập ngũ khi vừa tròn 20 tuổi, chàng trai trẻ quê miền Trung khi ấy chỉ có một hành trang duy nhất: lòng quả cảm và lời hứa với mẹ rằng "con đi rồi con sẽ về chiến thắng".
Ông Nghĩa kể, xe của ông hồi đó đúng nghĩa là "xe không có kính". Không phải vì xe cũ, mà vì bom đạn và áp lực của các đợt oanh tạc bằng máy bay B-52 đã làm kính vỡ vụn. "Không có kính, gió bụi phun vào mặt cay xè, mưa rừng tạt vào ướt sũng, nhưng bù lại, chúng tôi nghe tiếng máy bay địch rõ hơn để kịp thời xử lý," ông cười, nụ cười hằn lên những nếp chân chim của một thời hoa lửa. Đối với những người lính lái xe như ông, chiếc vô lăng không chỉ là bộ phận điều khiển mà là sinh mạng của chính mình và của cả hàng tấn hàng hóa đang chờ tiếp viện cho miền Nam.
Có một kỷ niệm mà đến tận bây giờ, mỗi khi trái gió trở trời, vết thương cũ ở vai lại nhắc ông nhớ về đêm vượt trọng điểm đèo Đá Đẽo năm 1972. Đêm đó, pháo sáng của địch thắp rực trời, mặt đường bị cày xới tan hoang. Xe của ông bị trúng mảnh đạn, lốp xẹp, vai trái đau nhói vì một mảnh kim loại găm vào. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông Nghĩa chỉ nghĩ đến việc nếu xe dừng lại, cả đoàn xe phía sau sẽ bị kẹt và trở thành mục tiêu cho máy bay. Ông đã cắn răng dùng một tay giữ vô lăng, một chân nhấn ga, quyết tâm điều khiển chiếc xe vượt qua vùng nguy hiểm trước khi lịm đi vì mất máu.
Sau chiến tranh, ông Nghĩa trở về đời thường với tỉ lệ thương tật trên 40%. Ông sống giản dị trong một ngôi nhà nhỏ, nơi góc trang trọng nhất luôn treo bộ quân phục cũ và những tấm huân chương. Với ông, mỗi cuộc gặp gỡ với các bạn trẻ trong chương trình "Câu chuyện thời hoa lửa" là một lần ông được sống lại những ngày tháng rực rỡ nhất của đời mình. Ông không kể về chiến tích cá nhân, ông kể về những đồng đội đã ngã xuống khi tay vẫn còn nắm chặt vô lăng, kể về những cô gái TNXP phá bom cho xe ông qua, để thế hệ trẻ hiểu rằng mỗi mét đường họ đang đi hôm nay đều có dấu chân và máu của một thời oanh liệt.
"Các cháu ạ, thời của ông không có khái niệm 'sợ hãi' khi đối mặt với kẻ thù, chỉ có nỗi sợ duy nhất là không hoàn thành nhiệm vụ," ông Nghĩa chia sẻ với các đoàn viên thanh niên trong một buổi sinh hoạt truyền thống. Ánh mắt ông vẫn rực sáng niềm tự hào dân tộc khi chứng kiến lớp trẻ hôm nay trưởng thành, giỏi giang và đầy trách nhiệm.
Câu chuyện của ông Trần Văn Nghĩa là lời khẳng định đanh thép rằng: ngọn lửa của lòng yêu nước và khát vọng cống hiến sẽ không bao giờ tắt nếu chúng ta biết trân trọng quá khứ. Dự án này chính là nhịp cầu thiêng liêng, để những câu chuyện chân thực nhất của thế hệ cha anh được viết tiếp bởi trái tim của thế hệ trẻ hôm nay, giữ cho "thời hoa lửa" mãi là một bản hùng ca bất tử trong dòng chảy lịch sử dân tộc.



