Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa – Những dấu ấn không phai ở Đà Nẵng

Đà Nẵng31/12/2025Trường THPT Phan Châu Trinh (Trường THPT Phan Châu Trinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi lật từng trang sách lịch sử, đôi lúc tôi thấy mình như đang bước vào một thế giới khác – nơi tiếng súng, tiếng bom không dứt và cả tiếng khóc nghẹn ngào hòa lẫn vào gió biển Đà Nẵng. Nhưng giữa mịt mù khói lửa ấy, vẫn có những con người bình dị mà phi thường, những ngọn lửa nhỏ đã góp vào ánh sáng rực rỡ của dân tộc. Đối với tôi, “câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là tên một đề án hay bài học trên lớp, mà còn là một hành trình thiêng liêng đi tìm lại những trái tim đã đập mạnh mẽ vì Tổ quốc trên mảnh đất miền Trung này.

Nhắc đến Đà Nẵng trong chiến tranh, hình ảnh đầu tiên tôi nghĩ đến chính là Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Thạnh – người chiến sĩ du kích kiên cường của xã Hòa Vang. Cuộc đời ông như một bài ca ngắn mà dữ dội. Sinh ra trong nghèo khó, ông sớm chứng kiến cảnh quê hương tan tác dưới gót giày xâm lược. Mười tám tuổi – cái tuổi đáng ra chỉ có những ước mơ trong trẻo – ông đã khoác súng lên vai, trở thành du kích địa phương, nắm rõ từng đường làng, từng bụi tre, từng khoảnh ruộng để biến thành lợi thế chiến đấu.

Có lần bị địch bao vây, ông một mình chặn hậu cho đồng đội rút lui. Dù máu tuôn, dù bị thương nặng, ông vẫn kiên quyết bám trụ đến hơi thở cuối cùng. Điều khiến tôi kính phục không chỉ là sự dũng cảm phi thường, mà là tinh thần “hy sinh mà không hề oán thán”, giống như một ngọn đuốc âm thầm cháy sáng giữa rừng đêm, dùng sinh mệnh mình thắp lên niềm hy vọng cho đồng đội.

Bên cạnh những người lính trực tiếp cầm súng, Đà Nẵng còn có những người dân vô danh nhưng kiên cường, mà nếu không tìm hiểu, ta rất dễ lãng quên họ. Tôi từng đọc về bà Nguyễn Thị Tám, một cô giao liên nhỏ bé của vùng Hải Châu. Mới mười bảy tuổi, đôi chân bà đã sải bước qua hàng chục con đường mòn hiểm trở, chuyển thư mật, chuyển lương thực, dẫn đường cho bộ đội trong những chuyến hành quân sinh tử.

Có khi chỉ một ánh nhìn chệch hướng, một tiếng động khẽ cũng có thể khiến cả đội bị phát hiện, nhưng bà vẫn giữ được bình tĩnh lạ thường. Bà hay kể rằng: “Sợ thì có, nhưng thương bộ đội, thương quê hương hơn nên phải cố.” Một câu nói mộc mạc, nhưng đủ để người đời sau hiểu được cách những cô gái trẻ của Đà Nẵng năm xưa đã lấy tình thương cháy bỏng làm sức mạnh vượt qua nỗi sợ hãi.

Và giữa những người chiến sĩ dũng cảm ấy, tôi lại nhớ đến hình ảnh các y tá, dân quân tự vệ đã ngày đêm cứu chữa thương binh trong điều kiện thiếu thốn trăm bề. Trong số đó có chị Trần Thị Lý, người con gái Quảng Nam – Đà Nẵngmang thân hình đầy vết thương nhưng trái tim luôn hướng về Tổ quốc.

Chị từng bị tra tấn dã man đến mức gãy sống mũi, bỏng da khắp cơ thể, nhưng khi tỉnh lại, điều chị hỏi đầu tiên là: “Cách mạng còn không?” Chị không phải nữ tướng oai phong, cũng không cầm khẩu súng nào trên tay, nhưng bản lĩnh thép của chị khiến ngay cả kẻ thù cũng phải kinh sợ. Mỗi khi đọc đến câu chuyện của chị, tôi luôn cảm nhận được một luồng khí nóng chạy dọc sống lưng – thứ cảm xúc vừa đau xót vừa ngưỡng mộ đến nghẹn lời.

Ngày nay, khi đứng trên cầu Rồng, ngắm thành phố sáng rực trong đêm, tôi đôi lúc tự hỏi: Đà Nẵng đẹp thế này là nhờ ai? Là nhờ những con người bình thường đã gửi trọn tuổi xuân, gửi máu xương mình vào núi rừng, vào chiến hào, vào từng con đường gồng gánh kháng chiến. Nếu thành phố hôm nay rực rỡ ánh sáng điện, thì Đà Nẵng của những năm hoa lửa rực rỡ bằng ánh sáng vĩnh cửu từ lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh.

Những câu chuyện ấy – dù được kể lại bằng giọng của các cô chú cựu chiến binh hay được ghi lại trong từng dòng sách – đều mang một giá trị giống nhau: nhắc chúng ta nhớ rằng tự do không phải món quà tự nhiên mà có. Nó đến từ máu, từ mồ hôi, từ những trái tim đã đập hết mình cho tương lai thế hệ sau.

Khi viết lại những câu chuyện này, tôi cảm thấy mình như được chạm vào một phần linh hồn bất diệt của Đà Nẵng. Dẫu thời gian có trôi, dẫu chiến tranh chỉ còn trong ký ức, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước vẫn âm ỉ cháy và sáng mãi. Và tôi tin rằng, mỗi chúng ta – những học sinh hôm nay – đều đang mang trong mình một nhiệm vụ: giữ cho ngọn lửa ấy không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa – Những dấu ấn không phai ở Đà Nẵng | Câu chuyện thời hoa lửa