Câu chuyện thời hoa lửa: Những kỷ vật còn kể chuyện ở Ngã ba Đồng Lộc
Qua những kỷ vật được lưu giữ tại Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc, bài viết tái hiện câu chuyện về mười nữ thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ thông đường năm 1968. Mỗi hiện vật là một chứng tích lịch sử, góp phần lưu giữ ký ức về một thời hoa lửa và lan tỏa giá trị của lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.

Câu chuyện thời hoa lửa: Những kỷ vật còn kể chuyện ở Ngã ba Đồng Lộc
Có những kỷ vật không chỉ là hiện vật được lưu giữ trong tủ kính bảo tàng, mà còn là những nhân chứng sống của lịch sử. Ở Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc, mỗi bức thư, chiếc lược, đôi dép cao su hay chiếc áo sờn cũ đều mang theo một câu chuyện về lòng quả cảm, sự hy sinh và tuổi thanh xuân của mười nữ thanh niên xung phong đã ngã xuống vì độc lập dân tộc.
Khi tuổi đôi mươi hóa thành bất tử
Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) từng là một trong những "tọa độ lửa" ác liệt nhất trên tuyến đường chi viện cho chiến trường miền Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hàng vạn cán bộ, chiến sĩ, thanh niên xung phong, dân quân và công nhân giao thông đã ngày đêm bám trụ, giữ cho mạch máu giao thông không bị đứt đoạn.
Chiều ngày 24/7/1968, Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong 55 do chị Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng nhận lệnh khẩn cấp ra hiện trường san lấp hố bom, sửa đường để xe tiếp tục hành quân vào chiến trường.
Khi ấy, bữa cơm chiều còn dang dở, nồi cá vẫn đang kho trên bếp. Không một ai chần chừ, mười cô gái trẻ nhanh chóng khoác dụng cụ lao ra mặt đường.
Giữa lúc công việc đang gấp rút, máy bay Mỹ bất ngờ quay lại ném bom dữ dội. Một loạt bom rơi trúng vị trí làm việc của tiểu đội. Chỉ trong khoảnh khắc, cả mười cô gái tuổi mười tám, đôi mươi đã anh dũng hy sinh dưới lòng đất đỏ Đồng Lộc.
Bức thư gửi mẹ còn nguyên hơi ấm
Trong số những kỷ vật được lưu giữ tại Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc, bức thư của Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần gửi về cho mẹ luôn khiến nhiều người xúc động.
Không viết về gian khổ hay hiểm nguy, chị kể cho mẹ nghe niềm vui sau mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ thông đường.
Chị viết rằng bom đạn có thể làm rung chuyển núi rừng nhưng không thể lay chuyển ý chí của những thanh niên xung phong. Với sự lạc quan hiếm có, chị còn động viên mẹ đừng quá lo lắng, bởi giữa chiến trường khốc liệt, chị và đồng đội vẫn luôn tin vào ngày chiến thắng.
Những dòng chữ mộc mạc ấy hôm nay đã ngả màu theo thời gian, nhưng tinh thần kiên cường của người con gái tuổi đôi mươi vẫn còn nguyên vẹn trong từng con chữ.
Chiếc lược và lọn tóc của một lời hẹn chưa trọn
Ít ai biết rằng phía sau hình ảnh người Tiểu đội trưởng quả cảm là một cô gái cũng mang trong tim những rung động rất đỗi bình dị.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong bảo tàng vẫn còn lưu giữ chiếc lược và lọn tóc mà Võ Thị Tần dành tặng người yêu như một kỷ vật hẹn ước trước ngày lên đường làm nhiệm vụ.
Chiến tranh đã khiến lời hẹn ấy mãi mãi không thể thành hiện thực. Nhưng chính những kỷ vật nhỏ bé ấy lại giúp thế hệ hôm nay cảm nhận rõ hơn rằng, những người anh hùng năm xưa cũng từng có những ước mơ giản dị về tình yêu, gia đình và cuộc sống bình yên.
Những hiện vật còn kể chuyện
Không chỉ có bức thư của Võ Thị Tần, bảo tàng Ngã ba Đồng Lộc còn lưu giữ nhiều kỷ vật gắn với cuộc sống của mười nữ thanh niên xung phong.
Đó là chiếc va li của chị Trần Thị Hường được gia đình gìn giữ suốt nhiều năm trước khi trao tặng lại cho khu di tích. Là chiếc áo lao động đã sờn cũ của chị Nguyễn Thị Xuân vẫn còn in dấu bùn đất sau những ngày mở đường. Là chiếc đồng hồ, những đôi dép cao su hay các vật dụng sinh hoạt giản dị từng theo các chị trên mỗi cung đường bom đạn.
Mỗi hiện vật đều mang theo một câu chuyện riêng, nhắc nhớ về tuổi xuân đã gửi lại nơi chiến trường.
Những đóa hoa bất tử của Đồng Lộc
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Ngã ba Đồng Lộc hôm nay đã trở thành địa chỉ đỏ, nơi hàng triệu người tìm về để tưởng nhớ những người đã ngã xuống.
Những kỷ vật được lưu giữ nơi đây không chỉ giúp tái hiện cuộc sống của mười cô gái thanh niên xung phong mà còn là lời nhắc nhở về sự hy sinh to lớn của cả một thế hệ đã dành trọn tuổi trẻ cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Thời gian có thể phủ bụi lên những hiện vật, nhưng không thể làm phai mờ những câu chuyện về lòng dũng cảm, tinh thần lạc quan và khát vọng hòa bình của mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc.
Mỗi mùa tri ân tháng Bảy, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể chuyện, để mỗi người khi dừng chân nơi đây thêm một lần biết ơn, thêm một lần tự nhắc mình phải sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh.



