CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NHỮNG NGỌN LỬA NỞ RA TỪ BÓNG TỐI
Có những ký ức, dù thời gian đã phủ lên một lớp bụi mỏng, chỉ cần ai đó khẽ chạm là sáng bừng như than hồng gặp gió. “Thời hoa lửa” – tên gọi ấy tựa như một bản hợp xướng vừa rực rỡ vừa bi thương, nơi lửa của chiến tranh và hoa của lòng người cùng song hành để viết nên những chương đẹp nhất trong lịch sử dân tộc. Trên Câu chuyện thời hoa lửa, mỗi mảnh hồi ức hiện ra như một vì sao nhỏ, lặng lẽ cháy trên nền trời rộng của quá khứ.
Trong muôn ngàn câu chuyện ấy, có một câu chuyện khiến lòng người không thể nào yên. Đó là chuyện về người chiến sĩ trẻ Lê Văn Việt trong 81 ngày đêm trên dòng Thạch Hãn. Anh không phải tướng lĩnh oai hùng, cũng không có tấm huân chương lớn lao. Anh chỉ là một chàng trai tuổi đôi mươi, tay chưa kịp chai, mắt còn long lanh mơ về tương lai. Suốt những ngày ác liệt ở Quảng Trị, nhiệm vụ của anh là chèo đò đưa bộ đội vượt sông, chia từng miếng lương khô ít ỏi cho thương binh và cặm cụi vá chiếc ghe rách giữa tiếng bom dội vào mặt nước như sấm sét.
Có lần, con thuyền nhỏ vấp phải làn đạn. Đêm ấy trăng mờ và gió bấc, từng giọt máu của người chiến sĩ ngã xuống hòa cùng dòng sông đỏ như lửa. Anh Việt ôm lấy bạn mình, nói khẽ:
“Cậu yên tâm. Mai hòa bình rồi còn gì…”
Nhưng bình minh hôm sau vẫn là màu khói súng. Và anh – người lính chèo đò – đã nằm lại dưới lòng sông, tuổi hai mươi dừng lại ở giữa câu nói dở dang.
Chỉ một câu chuyện như thế, nhưng đủ để ta hiểu chiến tranh không chỉ là những trang sách. Nó có hình dáng của con người, nhịp thở của con người và nỗi đau thấm vào từng mạch nước quê hương. Trên website, ký ức về anh vẫn được lưu giữ: chiếc đò nhỏ nứt đôi, chiếc khăn rằn bạc màu, và lời kể xúc động của người đồng đội còn sống.


