Câu chuyện thời hoa lửa nơi tọa độ chết Đồng Lộc “Tiếng còi chỉ huy và nụ cười không tắt của nữ anh hùng Võ Thị Tần”
Chiến tranh đã lùi vào quá khứ, nhưng những câu chuyện thời hoa lửa vẫn luôn vẹn nguyên giá trị thiêng liêng trong tâm khảm của mỗi người dân Việt Nam. “Hoa” là biểu tượng của thanh xuân, của cái đẹp; còn “lửa” là sự tàn khốc, khói bom của chiến trường. Tại Ngã ba Đồng Lộc - tọa độ chết trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, có một câu chuyện thời hoa lửa kiên cường như thế về mười cô gái thanh niên xung phong, mà người giữ lửa chính là Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần.
Chiến tranh đã lùi vào quá khứ, nhưng những câu chuyện thời hoa lửa vẫn luôn vẹn nguyên giá trị thiêng liêng trong tâm khảm của mỗi người dân Việt Nam. “Hoa” là biểu tượng của thanh xuân, của cái đẹp; còn “lửa” là sự tàn khốc, khói bom của chiến trường. Tại Ngã ba Đồng Lộc - tọa độ chết trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, có một câu chuyện thời hoa lửa kiên cường như thế về mười cô gái thanh niên xung phong, mà người giữ lửa chính là Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần.
Năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc bị cày xới điên cuồng bởi hàng vạn tấn bom nổ chậm, bom từ trường của không quân Mỹ nhằm cắt đứt con đường chi viện từ hậu phương miền Bắc vào tiền tuyến miền Nam. Chị Võ Thị Tần khi ấy mới hai mươi tư tuổi, là người chỉ huy của Tiểu đội 4 gồm những cô gái tuổi đời mới mười tám, đôi mươi. Với tinh thần sắt đá “Máu có thể chảy, nhưng đường không thể tắc”, các chị bất chấp hiểm nguy, lao ra rà phá bom, san lấp hố bom ngay khi tiếng máy bay vừa dứt.
Cuộc sống nơi chiến trường thiếu thốn đủ bề và luôn cận kề cái chết, nhưng chị Tần luôn truyền sự lạc quan yêu đời cho toàn đội. Trong bức thư cuối cùng gửi về cho mẹ trước khi hy sinh năm ngày, chị viết những lời lẽ tràn đầy niềm tin rằng ở đây vui lắm, ban ngày đánh giặc, ban đêm vác cuốc ra đường, và bom đạn của Mỹ chỉ có thể làm nát đất đá chứ không thể làm lung lạc ý chí của các chị. Sự kiên cường của tiểu đội thép được dệt bằng chính những nụ cười rạng rỡ và tiếng hát trong trẻo át tiếng bom rơi.
Ngày định mệnh 24 tháng 7 năm 1968, một trận bom ác liệt dội thẳng vào căn hầm của tiểu đội. Chị Võ Thị Tần cùng chín người đồng đội đã anh dũng hy sinh khi nhiệm vụ thông đường vừa hoàn thành. Khi đồng đội nghẹn ngào đào đất cứu lên, chị Tần vẫn nắm chặt chiếc còi chỉ huy trong tay - chiếc còi đã từng vang lên kiêu hãnh để tập hợp tiểu đội ra trận địa.
Chị Võ Thị Tần và những cô gái Đồng Lộc đã ngã xuống khi mái tóc còn xanh, chưa một lần được yêu, chưa từng biết đến hạnh phúc lứa đôi. Câu chuyện thời hoa lửa của các chị là biểu tượng vĩ đại cho sức mạnh của phụ nữ Việt Nam và tinh thần yêu nước vô bờ bến. Đứng trước sự hy sinh cao cả ấy, thế hệ thanh niên hôm nay hiểu rằng hòa bình này được đổi bằng xương máu, và chúng ta phải sống, cống hiến sao cho xứng đáng với những đóa hoa hướng dương đã mãi mãi hóa thân vào đất mẹ.



