Câu chuyện thời hoa lửa – Nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm (1)
Bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một nữ bác sĩ trẻ đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, chị vừa cứu chữa thương binh vừa ghi lại những dòng nhật ký thấm đẫm tình yêu nước và lý tưởng cách mạng. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ của chị đã trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam thời chiến.
Sinh năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức, Đặng Thùy Trâm sớm nuôi dưỡng trong mình tình yêu quê hương và ý thức trách nhiệm với đất nước. Sau khi tốt nghiệp ngành y, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam, mang theo hành trang không chỉ là kiến thức y khoa mà còn là một trái tim đầy nhiệt huyết. Trong những năm tháng ở chiến trường Quảng Ngãi, giữa bom đạn khốc liệt và điều kiện vô cùng thiếu thốn, chị vừa là bác sĩ, vừa là người chị, người bạn của các chiến sĩ. Chị chăm sóc thương binh bằng tất cả lòng tận tụy, bất chấp hiểm nguy. Đối với chị, mỗi người lính được cứu sống là thêm một niềm hy vọng cho ngày đất nước hòa bình. Giữa những đêm rừng tĩnh lặng, có lẽ cuốn nhật ký là nơi để người con gái ấy viết lên những dòng chữ chân thành ghi lại nỗi nhớ gia đình, tình yêu cuộc sống và niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi của dân tộc. Qua từng trang viết, ta thấy hình ảnh của một cô gái tuổi đôi mươi giàu lòng nhân ái, sống có lý tưởng và sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc. Những dòng nhật ký ấy khiến người đọc không khỏi xúc động, bởi phía sau chúng là cả một trái tim cháy bỏng tình yêu đất nước. Tuổi trẻ của chị cũng giống như bao thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến đấu bảo vệ quê hương– những con người đã không tiếc tuổi thanh xuân chọn dấn thân vì độc lập tự do của dân tộc. Như nhà thơ Thanh Thảo từng viết:
“Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình
Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc
Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi
thì còn chi đất nước.”
Những câu thơ ấy như nói hộ tâm tư của cả một thế hệ, trong đó có Đặng Thùy Trâm – người đã gác lại ước mơ riêng để đứng lên bảo vệ Tổ quốc. Sự hy sinh của chị cùng biết bao người con Việt Nam đã viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc. Khiến nhà thơ Nguyễn Việt Chiến phải thốt nên:
“Có nơi nào như đất nước chúng tôi
Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ
Khi giặc tới vạn người con quyết tử
Cho một lần Tổ quốc được sinh ra.”
Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện về bác sĩ Đặng Thùy Trâm vẫn khiến nhiều người xúc động. Cuộc đời chị là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, của lý tưởng sống cao đẹp và của tuổi trẻ Việt Nam sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do và hoà bình của dân tộc.



