Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – “NỤ CƯỜI CHIẾN THẮNG TRÊN THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ”

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – “NỤ CƯỜI CHIẾN THẮNG TRÊN THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ”

20/03/2026Võ Văn Sang (Chi đoàn GTVT, Đoàn cơ sở Sở Xây dựng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thành cổ Quảng Trị, chứng tích của 81 ngày đêm "Mùa Hè đỏ lửa", không chỉ là biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam, mà còn là nơi lưu giữ những câu chuyện về ý chí kiên cường. Trong đó, "Nụ cười chiến thắng" của Cựu chiến binh (CCB) Lê Xuân Chinh là một minh chứng sống động, vang vọng đến tận hôm nay.

Lê Xuân Chinh sinh ra và lớn lên tại một miền quê nghèo khó (Làng Phương La, Thái Bình), thiếu vắng bóng cha khi còn nhỏ, chỉ còn người mẹ già - điểm tựa vững chắc cho ông trong những ngày tháng gian khó của thời chiến tranh loạn lạc, từng khoảnh khắc lịch sử hằn sâu trong tâm khảm, hun đúc nên lòng yêu nước sâu sắc trong chàng trai quê lụa. Bởi vậy, năm 1971, khi Tổ quốc vang lên tiếng gọi khắp non sông, ông đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ (ông là con độc nhất, thuộc diện ưu tiên không phải nhập ngũ lúc bấy giờ) với Lời thề: "Con đi chết xanh cỏ, sống đỏ ngực, con hứa sẽ không bao giờ đào ngũ làm ô danh mẹ và gia đình". Lời thề ấy không chỉ thể hiện quyết tâm sắt đá mà còn là lời hứa danh dự với người mẹ kính yêu.

Những ngày tháng chiến đấu gian khổ, CCB Lê Xuân Chinh đã chứng kiến bao mất mát, hy sinh. Từng tấc đất Thành cổ thấm đẫm máu xương đồng đội, nỗi đau ấy không khiến ông gục ngã; trái lại, càng thôi thúc ông chiến đấu kiên cường hơn. "Chúng tôi sống và chiến đấu vì một niềm tin đất nước sẽ thống nhất, hòa bình sẽ trở lại. Và chúng tôi tin rằng, những hy sinh của mình sẽ không vô ích". Lời nói ấy, không chỉ là niềm tin của riêng ông, mà còn là niềm tin của hàng triệu người con đất Việt, đang ngày đêm chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Năm 1974, khi những vết thương chiến tranh vẫn âm ỉ trong cơ thể, Lê Xuân Chinh rời quân ngũ, trở về với đời thường. Qua mối duyên do người cô ruột se kết, ông nên duyên cùng vợ. Hạnh phúc giản dị của đôi vợ chồng trẻ được đong đầy bằng tiếng khóc chào đời của cô con gái đầu lòng. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, vết thương cũ tái phát, những trận bom B52 và pháo hạm năm xưa để lại di chứng nặng nề, khiến ông mắc bệnh phổi, thường xuyên khó thở.

Năm 1980, ông quyết định chuyển về Điện Biên sinh sống, giấy tờ chứng nhận thương tật thất lạc, gia đình CCB Lê Xuân Chinh sống trong căn nhà gỗ xập xệ suốt nhiều năm, cho đến tận năm 2002, khi người ta bất ngờ phát hiện nhân vật trong bức ảnh "Nụ cười chiến thắng" treo trang trọng tại Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị vẫn còn sống.

Sau khi được cấp giấy chứng nhận thương binh 4/4 và nhận được sự quan tâm từ Đảng, Nhà nước, CCB Lê Xuân Chinh đã có cơ hội tham gia các chuyến thăm và nghỉ dưỡng tại Làng Hữu nghị Việt Nam. Tại đây, ông đã được trải nghiệm và cảm nhận sâu sắc về một không gian đặc biệt, không chỉ đơn thuần là nơi an dưỡng mà còn là biểu tượng của tình đoàn kết và sự hàn gắn vết thương chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn