Câu chuyện thời hoa lửa - Nữ dân quân Ngô Thị Tuyển
Năm 19 tuổi, Ngô Thị Tuyển là nữ dân quân cứu thương tại làng Ngã Năm, Hà Tĩnh. Giữa bom B-52 và pháo kích, chị vừa băng bó thương binh, vừa đưa trẻ em và người già vào hầm trú ẩn. Chị chứng kiến bao đồng đội ngã xuống nhưng vẫn bình tĩnh hô hào, giữ vững tinh thần “sống bám đất, chết cũng bám đất”. Sự hy sinh thầm lặng của chị góp phần bảo vệ dân làng, trở thành ngọn lửa soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay.
Ngô Thị Tuyển sinh năm 1953 tại một làng quê nghèo ở Hà Tĩnh. Năm 1972, khi Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, chị mới 19 tuổi đã tình nguyện tham gia dân quân tự vệ. Với vai trò cứu thương, chị ngày đêm có mặt trên tuyến lửa, băng bó vết thương cho bộ đội và dân quân giữa bom đạn.
Mỗi khi máy bay B-52 ập đến, chị nhanh chóng hướng dẫn người già, trẻ em xuống hầm giao thông đầu làng. Có lúc bom nổ gần, chị ôm chặt mấy đứa trẻ, thì thầm: “Các cháu đừng sợ, chị ở đây”. Chị chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh ngay trước mắt, thi thể vùi trong đất, máu hòa lẫn nước mưa. Nhưng chị không nao núng, vẫn bình tĩnh hô hào dân làng: “Sống bám đất, chết cũng bám đất, phải giữ làng giữ nước”.
Sau chiến tranh, chị trở về cuộc sống bình dị, lập gia đình, nuôi con nhưng vẫn giữ nguyên tinh thần cách mạng. Chị thường kể cho con cháu nghe những ký ức đau thương: “Thời ấy chị chỉ biết làm sao để dân làng sống sót, để bộ đội có sức chiến đấu”. Hình ảnh cô gái dân quân 19 tuổi giữa khói bom, vừa cứu người vừa động viên tinh thần, là minh chứng sống động cho sự hy sinh thầm lặng của thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa.



