Câu chuyện thời hoa lửa - Nữ du kích Nguyễn Thị Thu
Năm 1972, mới 17 tuổi, Nguyễn Thị Thu đã cùng bố chồng chèo đò đưa bộ đội vượt sông Thạch Hãn trong 81 ngày đêm “mùa hè đỏ lửa”. Chiếc đò chở hàng ngàn chiến sĩ trẻ giữa bom đạn, bà chứng kiến bao đồng đội hy sinh gọi “mẹ ơi” trước khi ra đi. Sau chiến tranh, bà sống bình dị bên sông, mãi giữ ký ức đau thương và niềm tự hào đã góp phần mở đường vào Thành cổ Quảng Trị.
Nguyễn Thị Thu sinh năm 1955 tại xã Triệu Phong, Quảng Trị. Mùa hè đỏ lửa 1972, mới 17 tuổi bà tham gia du kích địa phương. Cùng bố chồng – ông Nguyễn Con, một ngư dân cào hến – bà sử dụng chiếc đò duy nhất chở bộ đội vượt sông Thạch Hãn để tiếp cận Thành cổ Quảng Trị.
81 ngày đêm khốc liệt, bom đạn Mỹ dội như mưa. Ban ngày địch đánh ác liệt, hầu hết chuyến đò phải thực hiện ban đêm trong bóng tối chỉ le lói ánh lửa bom. Mỗi ngày chiếc đò chở 10 chuyến, mỗi chuyến chở không quá 10 chiến sĩ, số còn lại bơi vượt sông. Bà Thu vừa chèo đò vừa làm người dẫn đường. Hàng ngàn chiến sĩ trẻ – chủ yếu sinh viên Hà Nội mới gác bút cầm súng – được bà đưa qua sông. Nhiều người bị thương nặng, gào thét “mẹ ơi” trong đau đớn trước khi hy sinh. Sau chiến dịch, chỉ khoảng 2 người trong số hàng vạn chiến sĩ bà chở còn sống trở về.
Sau ngày thống nhất, bà kết hôn với ông Nguyễn Câu (con trai ông Con), sinh 4 người con, sống bình yên bên sông Thạch Hãn. Ông Con mất sau này, bà vẫn thường ghé Thành cổ thắp hương tri ân đồng đội. Năm 2018, bà gặp lại một cựu chiến sĩ bà từng chở qua sông sau 46 năm. Nay ngoài 70 tuổi, bà nhẹ nhàng nhắc nhủ con cháu: “Nhờ sự hy sinh của các anh nên mới có hòa bình hôm nay”. Hình ảnh nữ du kích 17 tuổi chèo đò giữa “dòng sông máu” là minh chứng sống động cho sự hy sinh thầm lặng, lòng dũng cảm và tình yêu Tổ quốc của thế hệ thanh niên thời hoa lửa.



