Câu chuyện thời hoa lửa: Nữ dũng sĩ 7 lần vinh dự gặp Bác Hồ
Tác giả: Vũ Nguyễn Hồng Ngọc Lớp: K13G. GDTH Trường Đại học Hải Dương

Bà Ngô Thị Tuyết sinh năm 1949 tại vùng đất Bình Đông, Bình Sơn, Quảng Ngãi anh hùng. Cuộc đời của bà là một câu chuyện thời hoa lửa đầy xúc động về lòng dũng cảm kiên cường cùng những bài học yêu thương sâu sắc.
Nữ Dũng sĩ 15 tuổi
Năm 1961, khi mới 12 tuổi, cô bé Ngô Thị Tuyết đã bước chân vào con đường kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Tuổi thơ của chị là những ngày tháng đối mặt với bao gian khổ, nhưng đau đớn nhất là nỗi đau mất mát người thân. Lần lượt anh trai bị lộ hầm trú ẩn hy sinh, người cha kiệt sức và ngã xuống trong nhà lao vì bị tra tấn dã man, rồi đến người mẹ hy sinh ngay trên đường chạy về báo tin địch bao vây đơn vị.
Nén đau thương thành ngọn lửa căm thù sục sôi, cô bé 15 tuổi quyết tâm chiến đấu đến cùng. Lợi dụng sự chủ quan của kẻ thù khi nghĩ mình chỉ là một đứa trẻ, chị mưu trí len lỏi qua từng giao thông hào, địa đạo chăng đầy bom đạn để làm nhiệm vụ giao liên. Chị không chỉ tiếp cận đồn địch để thu gom vũ khí, nắm bắt thông tin quan trọng báo về đơn vị mà còn trực tiếp cầm súng bắn tỉa tiêu diệt 50 tên địch, xuất sắc trở thành nữ Dũng sĩ miền Nam kiên cường.
Học Bác cách sống yêu thương
Năm 1966, trong một trận càn khốc liệt, chị Tuyết bị thương nặng khi cùng đồng đội vượt sông thoát khỏi vòng vây của địch. Được đơn vị giải cứu về trạm xá chiến khu, chị sau đó được các anh chị giao liên luân phiên cáng suốt ba tháng ròng rã dọc dải Trường Sơn ra Bắc chữa trị và học tập. Ra đến Hà Nội, vinh dự lớn lao nhất trong đời chị là được 7 lần vào Phủ Chủ tịch gặp Bác Hồ. Trong lần đầu tiên gặp Bác, cô bé miền Nam nghẹn ngào chuyển tới Người lời dặn dò quyết tâm chiến đấu giành độc lập của các chiến sĩ Trường Sơn, khiến Bác không nén được giọt nước mắt rơm rớm.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong những lần gặp mặt tiếp theo, Bác luôn dành cho chị sự chăm sóc ân cần như một người cháu nhỏ trong gia đình. Người không chỉ hỏi thăm về sức khỏe, việc học hành hay cảm nhận sau mỗi chuyến đi công tác nước ngoài, mà còn bảo ban chị từng điều nhỏ nhặt nhất. Bác dặn chị bữa ăn không được lãng phí dù chỉ một hạt cơm, âm thầm cho người sửa lại chiếc quai dép bị đứt khi chị quýnh quáng chạy theo Người, và nhắc nhở chị nhớ mặc áo thật ấm mỗi khi trời chuyển lạnh.
Những lời dạy bảo giản dị và tình yêu thương bao la từ chính lối sống của Bác đã khắc sâu vào tâm khảm người nữ dũng sĩ nhỏ tuổi năm xưa. Học Bác cách sống yêu thương và sẻ chia, chị luôn coi đó là kim chỉ nam cho suốt cuộc đời mình, giữ trọn ngọn lửa nhiệt huyết và lòng nhân ái ngay cả khi chiến tranh đã lùi xa.



