CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA NỮ TƯỚNG BÙI THỊ XUÂN
Tháng 7 năm Nhâm Tuất (tức năm 1802), Nguyễn Ánh trở về Phú Xuân, đem vua tôi nhà Tây Sơn ra “báo thù”. Vua Tây Sơn (Quang Toản) phải uất hận nhìn hài cốt của cha mẹ bị binh lính đem giã thành bột cho nhuyễn và căm phẫn đau đớn tột cùng hơn cả, bọn chúng lại thay phiên nhau lần lượt đi tiểu vào hài cốt cha mẹ ngài. Sau đó, vua Tây Sơn bị bọn chúng dùng hình phạt vô cùng tàn khốc lên người, chúng buộc tay chân của ngài vào bốn con voi để bốn con voi xé đứt từng phần cơ thể, đoạn chúng lại sai đa
Nguyễn Ánh ngồi trên cao, người hứng thú nhìn người phụ nữ trước mắt, thân thể vốn đã đầy thương tích nhưng đôi mắt kia thì dường như không chịu sự trói buộc của từng tấc thịt, vẫn cứ toát lên vẻ ngạo mạn và đầy bất phục! Thế rồi, người nhớ lại cái chiến thắng “vẻ vang” của mình với vua tôi Tây Sơn, miệng liền nhếch lên một nụ cười đắc ý:
-Ngươi là Bùi Thị Xuân nữ kiệt trong lời thiên hạ đó à?
Nữ kiệt không cho Nguyễn Ánh một sắc mặt tốt, nàng dùng phong thái của một nữ tướng liếc người lại cộng thêm không chịu mở mồm, như khinh người mà cũng như đang nhạo báng cái đắc ý của Nguyễn Ánh. Dẫu vậy, Nguyễn Ánh vẫn cứ hỏi:
-Trẫm hỏi ngươi, ta với Nguyễn Huệ ai hơn?
Trong lòng nữ tướng liền dấy lên một tràng sóng cuộn. Nàng chỉ cảm thấy thật nực cười, hắn lấy gì để mà đòi so sánh với chúa công? Nguyễn Ánh cứ nghĩ, tay chân của người phụ nữ trước mặt đã bị trói chặt, há còn có thể ung dung được nữa. Nhưng người lại có từng nghĩ tới, trên thế gian này không có bất cứ một sợi dây thừng nào đủ chắc chắn để có thể trấn áp được khí thế của một người? Điều mà người nhận lại từ cái phong thái ung dung, hiển nhiên của nữ kiệt lại chính là:
-Luận về tài ba thì tiên đế ta bách chiến bách thắng, hai bàn tay trắng dựng nên cơ đồ. Còn nhà ngươi bị đánh trốn chui trốn nhủi, phải cầu viện ngoại bang, hết Xiêm đến Pháp. Chỗ hơn kém rõ ràng như ao trời nước vũng. Còn nói về đức độ, thì tiên đế ta lấy nhân nghĩa mà đối xử với kẻ trung thần thất thế, như đã đối với Nguyễn Huỳnh Ðức, tôi nhà ngươi vậy. Còn nhà ngươi lại dùng tâm của kẻ tiểu nhân mà đối với những bậc nghĩa liệt, đã hết lòng vì chúa, chẳng nghĩ rằng ai có chúa nấy, ái tích kẻ tôi trung của người tức là khuyến khích tôi mình trung với mình. Chỗ hơn kém cũng rõ ràng như ban ngày và đêm tối. Nếu tiên đế ta đừng mất sớm, thì dễ gì nhà ngươi trở lại đất nước này!!
Lời nói của bà từng chữ từng chữ găm chặt vào Nguyễn Ánh, tiếng nữ tử m



