CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Ở ĐỊNH HÓA (THÁI NGUYÊN) (1)
Định Hóa – mảnh đất lịch sử được mệnh danh là “Thủ đô gió ngàn”, nơi từng che chở cho Trung ương Đảng, Bác Hồ và các cơ quan đầu não của cách mạng trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Giữa không gian yên bình của xã Phú Đình hôm nay, vẫn còn đó những nhân chứng lịch sử mang theo ký ức không thể phai mờ về một thời hoa lửa anh dũng.
Định Hóa – mảnh đất lịch sử được mệnh danh là “Thủ đô gió ngàn”, nơi từng che chở cho Trung ương Đảng, Bác Hồ và các cơ quan đầu não của cách mạng trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Giữa không gian yên bình của xã Phú Đình hôm nay, vẫn còn đó những nhân chứng lịch sử mang theo ký ức không thể phai mờ về một thời hoa lửa anh dũng.
Bà Hoàng Thị Minh, sinh năm 1942, dân tộc Tày, hiện sinh sống tại xã Phú Đình, huyện Định Hóa, tỉnh Thái Nguyên, là một trong những con người như thế.
Năm 1965, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, bà Minh vừa tròn 23 tuổi. Hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng và Bác Hồ, bà tham gia đội Thanh niên xung phong kiêm giao liên của địa phương, trực tiếp phục vụ kháng chiến tại khu vực ATK Định Hóa.
Nhiệm vụ của bà Minh là dẫn đường, chuyển công văn, tiếp tế lương thực, bảo đảm thông tin liên lạc an toàn giữa các cơ quan, đơn vị đóng quân trong rừng sâu. Ban ngày bà làm nương rẫy như bao người dân khác, ban đêm lại cùng đồng đội băng rừng, lội suối, đi trên những con đường mòn bí mật.
Một ký ức không thể nào quên của bà là đêm cuối năm 1967, khi đang mang tài liệu khẩn từ Phú Đình sang xã Điềm Mặc thì máy bay địch bất ngờ ném bom dữ dội. Bom đạn làm rung chuyển núi rừng, ánh lửa đỏ rực cả một vùng.
Bà Minh cùng hai đồng đội phải chui vào hốc đá, ôm chặt túi tài liệu vào ngực, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ mệnh lệnh của cấp trên.
“Lúc ấy chỉ nghĩ một điều: mình có thể hy sinh, nhưng tài liệu của cách mạng thì nhất định phải giữ.”
Sau trận bom, một đồng đội bị thương nặng. Bà Minh đã cõng đồng đội băng rừng gần 5km trong đêm để kịp thời cứu chữa – một hình ảnh tiêu biểu cho tinh thần quả cảm, đoàn kết và sẵn sàng hy sinh của thanh niên Việt Nam thời chiến.
Sau ngày miền Bắc hoàn toàn yên tiếng bom, bà Minh trở về cuộc sống đời thường, gắn bó với ruộng nương, nuôi dạy con cháu. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng sống giữa ranh giới sinh – tử vẫn còn nguyên vẹn trong bà.
Bà Minh xúc động chia sẻ:
“Mỗi cánh rừng, mỗi con suối ở Định Hóa đều từng che chở cho cách mạng. Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hiểu và trân trọng những hy sinh của cha ông.”
Câu chuyện của bà Hoàng Thị Minh là lịch sử sống, là chất liệu quý báu để tuổi trẻ hôm nay học tập, noi theo. Thông qua việc lưu giữ, số hóa và tuyên truyền các câu chuyện thời hoa lửa, Đoàn TNCS Hồ Chí Minh góp phần giáo dục truyền thống yêu nước, bồi đắp lý tưởng cách mạng cho đoàn viên, thanh thiếu nhi trong giai đoạn hiện nay.



