Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa – Ông Bùi Văn Chiển Chiến sĩ đơn vị E19, F968 – Quê quán: xóm Bãi Đa, xã Lạc Lương

Phú Thọ09/01/2026Bùi Văn Quỳnh (Xóm Bãi Đa, xã Lạc Lương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, khi làng quê còn nghèo khó và tiếng bom vẫn vọng về từng đêm, có những người con lặng lẽ rời mái nhà tranh, mang theo lời dặn dò của cha mẹ và niềm tin giản dị vào ngày đất nước hòa bình. Ông Bùi Văn Chiển, quê ở xóm Bãi Đa, xã Lạc Lương, là một trong những người lính như thế.

Lớn lên từ miền quê thuần nông, cuộc sống gắn với ruộng đồng, bờ tre, con sông nhỏ, ông Chiển sớm hiểu thế nào là mất mát do chiến tranh gây ra. Khi Tổ quốc cần, ông không do dự lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của đơn vị E19, F968. Ngày rời quê, phía sau ông là mái nhà đơn sơ và ánh mắt dõi theo đầy lo lắng của người thân; phía trước là con đường ra trận nhiều gian nguy nhưng cũng đầy lý tưởng.

Trong quân ngũ, ông Chiển cùng đồng đội trải qua những ngày huấn luyện khắc nghiệt rồi nhanh chóng bước vào chiến trường. Hành quân dài ngày, ăn rừng ngủ núi, thiếu thốn đủ bề là thử thách thường trực. Có những lúc lương thực cạn kiệt, cả đơn vị phải sẻ chia từng nắm gạo, từng ngụm nước. Nhưng chính trong gian khó ấy, tinh thần đồng đội được hun đúc, trở thành sức mạnh giúp người lính vượt qua tất cả.

Trên các mặt trận, E19, F968 phải đối diện với bom đạn dày đặc và những trận càn khốc liệt. Ông Chiển luôn giữ tinh thần vững vàng, chấp hành nghiêm mệnh lệnh, bám sát đơn vị trong từng nhiệm vụ. Giữa làn mưa bom, sự bình tĩnh và ý chí kiên cường của người lính là yếu tố quyết định để giữ vững đội hình, bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Chiến tranh khắc nghiệt không chỉ thử thách thể lực mà còn là phép thử đối với tinh thần. Ông Chiển đã chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa. Những mất mát ấy trở thành ký ức đau đáu, nhưng cũng là động lực để những người còn sống tiếp tục chiến đấu, giữ trọn lời thề với Tổ quốc.

Ngày đất nước thống nhất, ông Bùi Văn Chiển trở về quê hương xóm Bãi Đa với hành trang là ký ức chiến tranh và phẩm chất của người lính Cụ Hồ. Trở lại đời thường, ông cần mẫn lao động, chăm lo gia đình, sống giản dị và nghĩa tình. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần kỷ luật, ý chí vượt khó và lòng yêu nước vẫn luôn hiện hữu trong con người ông.

Câu chuyện thời hoa lửa của ông Bùi Văn Chiển là lát cắt tiêu biểu cho một thế hệ đã hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập, tự do của dân tộc. Đó là những câu chuyện cần được gìn giữ và truyền lại, để các thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân của biết bao con người bình dị mà cao quý.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn