CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ÔNG ĐẶNG VĂN KHỪN
Ông Đặng Văn Khừn, sinh năm 1965, là một trong những người dân công hỏa tuyến đã góp sức mình cho nhiệm vụ phục vụ chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang trong những năm tháng đầy gian khó.
Năm 1987, khi 22 tuổi, ông tham gia dân công hỏa tuyến tại Vị Xuyên, Hà Giang. Nhiệm vụ của ông là gánh gạo, vận chuyển lương thực phục vụ các lực lượng đang làm nhiệm vụ.
Trong những năm ấy, Vị Xuyên là địa bàn đặc biệt gian khổ. Địa hình núi cao, dốc sâu, đường đi nhiều nơi hiểm trở khiến việc vận chuyển lương thực gặp vô vàn khó khăn. Có những đoạn đường phương tiện không thể tiếp cận, mọi thứ phải dựa vào sức người. Những người dân công hỏa tuyến như ông Khừn vì thế trở thành một mắt xích quan trọng trong công tác bảo đảm hậu cần.
Gạo được chia thành từng phần để vận chuyển. Với chiếc đòn gánh trên vai, ông cùng những người trong đoàn nối nhau đi qua những con đường nhỏ giữa núi rừng. Mỗi chuyến đi là một thử thách về sức lực. Đường dốc, trơn trượt, quãng đường dài, trong khi trên vai luôn là những gánh lương thực nặng.
Thế nhưng không ai dễ dàng bỏ cuộc. Bởi những người dân công đều hiểu rằng từng cân gạo mình mang theo sẽ trở thành những bữa cơm của bộ đội phía trước. Đưa được lương thực đến nơi cũng chính là góp phần giúp những người lính có thêm sức khỏe để tiếp tục bám trụ và hoàn thành nhiệm vụ.
Có những chuyến đi bắt đầu từ sớm, khi núi rừng còn chìm trong sương. Cũng có những ngày thời tiết khắc nghiệt khiến đường đi càng khó khăn. Đôi vai đau nhức vì sức nặng của đòn gánh, đôi chân mỏi sau những chặng đường dài, nhưng ông Khừn vẫn cùng mọi người động viên nhau bước tiếp.
Giữa gian khó, tình cảm của những người cùng làm nhiệm vụ càng trở nên sâu sắc. Người đi trước quan sát đường, nhắc người phía sau cẩn thận ở những đoạn dốc; khi có người mệt, những người khác cùng san sẻ công việc. Một ngụm nước, một lời động viên hay vài phút nghỉ bên đường cũng trở thành nguồn sức mạnh để cả đoàn tiếp tục hành trình.
Công việc của người dân công hỏa tuyến không có những phút giây hào nhoáng. Đó là những bước chân lặng lẽ, những giọt mồ hôi trên đường núi và những gánh hàng được đưa đến đúng nơi cần đến. Nhưng chính sự âm thầm ấy đã góp phần tạo nên một hậu phương vững chắc cho những người trực tiếp làm nhiệm vụ nơi tuyến trước.
Đối với ông Đặng Văn Khừn, những ngày tháng năm 1987 tại Vị Xuyên là một phần đặc biệt của tuổi thanh xuân. Ở tuổi hai mươi hai, ông đã biết thế nào là trách nhiệm, là sự sẻ chia và là việc đem sức trẻ của mình góp vào công việc chung của quê hương.
Nhiều năm đã trôi qua, Vị Xuyên hôm nay đã bình yên. Những con đường năm xưa cũng đã đổi thay, nhưng ký ức về những đoàn dân công hỏa tuyến gánh gạo giữa núi rừng vẫn là một phần đáng trân trọng của lịch sử.
Trong ký ức ấy có hình ảnh ông Đặng Văn Khừn – người thanh niên năm nào với đòn gánh trên vai, lặng lẽ đưa từng gánh gạo về phía trước.
“Thời hoa lửa” của ông Đặng Văn Khừn được ghi dấu bằng những bước chân trên đường núi Vị Xuyên, bằng những gánh gạo nặng trên vai và bằng tinh thần sẵn sàng góp sức khi quê hương cần. Đó là sự cống hiến bình dị, âm thầm nhưng đáng trân trọng của một thế hệ đã dành tuổi trẻ cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.


