Khác

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ÔNG HÀ VĂN QUÂN

Tuyên Quang11/08/2026Đoàn xã Yên Lập (Đoàn xã Yên Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hà Văn Quân, sinh năm 1969, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn. Khi tuổi đời còn rất trẻ, ông đã cùng nhiều thanh niên trên quê hương Hà Giang tham gia những công việc phục vụ nhiệm vụ chung, góp sức mình vào công cuộc bảo vệ và xây dựng quê hương.

Năm 1985, khi mới 16 tuổi, ông Hà Văn Quân tham gia dân công hỏa tuyến tại Bắc Quang, Hà Giang. Nhiệm vụ của ông là gánh gạo, vận chuyển lương thực đến những nơi cần thiết để phục vụ lực lượng làm nhiệm vụ.

Giữa địa hình miền núi Hà Giang, công việc vận chuyển ngày ấy không hề dễ dàng. Nhiều tuyến đường còn nhỏ hẹp, gập ghềnh, có những đoạn phải đi bộ qua dốc cao, đường đất hay những cung đường xa. Phương tiện vận chuyển còn hạn chế, vì vậy đôi vai của những người dân công trở thành phương tiện chuyên chở quen thuộc. Những bao gạo được chia thành từng gánh, buộc chắc hai đầu đòn gánh rồi mang đi qua từng chặng đường.

Với một chàng trai mới ở tuổi mười sáu, mỗi chuyến gánh gạo là một thử thách không nhỏ. Sức nặng của lương thực đè trên vai, những con dốc nối tiếp nhau trước mặt, nhưng ông Quân và những người cùng làm nhiệm vụ vẫn cố gắng hoàn thành phần việc được giao. Bởi mọi người đều hiểu rằng phía sau mỗi gánh gạo là nhu cầu lương thực của những người đang ngày đêm thực hiện nhiệm vụ.

Ngày nối ngày, những bước chân của người dân công đi qua các con đường miền núi. Đôi vai có thể mỏi, đôi chân có thể đau sau những chặng đường dài, nhưng những chuyến gạo vẫn phải được đưa đến nơi. Trong hoàn cảnh còn nhiều thiếu thốn, tinh thần đoàn kết và trách nhiệm đã giúp những người trẻ như ông Quân vượt qua khó khăn.

Dân công hỏa tuyến không trực tiếp đứng nơi trận địa, nhưng công việc của họ là một phần quan trọng trong công tác hậu cần. Một bao gạo, một chuyến hàng hay một đoạn đường được vận chuyển thông suốt đều góp phần bảo đảm cho lực lượng phía trước có thêm điều kiện để hoàn thành nhiệm vụ.

Với ông Hà Văn Quân, năm 1985 trở thành một dấu mốc đặc biệt của tuổi trẻ. Khi bạn bè cùng trang lứa còn ở tuổi học hành, vui chơi, ông đã biết đến những chuyến đi dài với chiếc đòn gánh trên vai. Đó không chỉ là công việc, mà còn là sự sẻ chia trách nhiệm của một người trẻ đối với quê hương trong một giai đoạn nhiều gian khó.

Thời gian đã trôi qua, những con đường ở Bắc Quang hôm nay đã đổi khác. Những cung đường đất năm xưa dần được thay thế bằng những tuyến giao thông thuận lợi hơn, cuộc sống của người dân cũng ngày càng phát triển. Nhưng ký ức về những đoàn dân công nối nhau gánh gạo vẫn là một phần của lịch sử địa phương, nhắc nhớ về sự đóng góp âm thầm của biết bao con người bình dị.

Trong những ký ức ấy có hình ảnh của ông Hà Văn Quân – một chàng trai tuổi mười sáu với chiếc đòn gánh trên vai, từng bước đi giữa núi rừng Hà Giang.

Tuổi trẻ của ông không được ghi dấu bằng những điều lớn lao, mà bằng những bước chân bền bỉ và những gánh gạo nặng trên vai. Chính những đóng góp bình dị ấy đã góp thành một phần của “thời hoa lửa” – một thời mà mỗi người đều sẵn sàng đem sức trẻ của mình để phục vụ quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ÔNG HÀ VĂN QUÂN | Câu chuyện thời hoa lửa