Bài viết

CÂU CHUYỆN “THỜI HOA LỬA”-ÔNG HUỲNH VĂN HOÀNG – NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA

Đồng Nai25/06/2026Bùi Thị Bình Minh (Chi Đoàn trường MN Phú Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm nay, chúng ta tụ họp tại đây để kỷ niệm ngày 22/12 ,Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (QĐND VN) và Ngày hội Quốc phòng toàn dân, kỷ niệm sự ra đời của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân (tiền thân) vào ngày 22/12/1944, một ngày để tri ân những người chiến sĩ và tôn vinh sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Đây là dịp quan trọng để chúng ta ghi nhớ và tri ân những người đã hy sinh xương máu vì độc lập tự do của Tổ quốc. Những cựu chiến binh, thương binh, liệt sĩ đã không ngại gian khổ, hy sinh để bảo vệ Tổ quốc. Họ là những người anh hùng bất khuất, luôn mang trong mình tinh thần yêu nước và lòng kiên cường. Với lòng biết ơn sâu sắc, chúng ta hãy cùng nhau thực hiện truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”. Tôi đã có ghé qua căn nhà nhỏ của Bác Huỳnh Văn Hoàng , từng là Chiến sĩ trong Quân Đội Nhân Dân Việt Nam. Căn nhà ấm áp thể hiện sự tri ân sâu sắc qua những bức ảnh những bằng khen treo trên tường, trước những hy sinh, cống hiến của Bác Huỳnh Văn Hoàng trong quá trình tham gia kháng chiến, giành độc lập và xây dựng đất nước. Tôi vô cùng hào hứng và trân trọng lắng nghe Ông kể chuyện về một thời chiến tranh khóc liệt. Ông Huỳnh Văn Hoàng , sinh năm 1961, tham gia cách mạng năm 1979, hiện là Hội cựu Chiến Binh, ấp Phú Lộc 14, xã Tân Phú, tỉnh Đồng Nai.

Là quân nhân trong Quân Đội, Ông tham gia chiến trường cùng các đồng chí trong Chiến tranh biên giới Việt Nam – Campuchia, hay còn được gọi là Chiến tranh biên giới Tây Nam; , Ông cùng với đồng đội luôn cố gắng chiến đấu bảo vệ biên giới,người lính ấy luôn mang trong mình tinh thần thép, trái tim cháy cháy tình yêu quê hương và niềm tin vào chiến thắng. Cũng tại thời điểm đó chiến tranh khốc liệt đã cướp đi 15 mạng sống của đồng đội ông - năm 1981 khiến ông rất đau lòng và day dứt vì vậy ông luôn cố gắng cùng đồng đội duy trì giúp đỡ và phối hợp với tổ nuôi quân để giữ vững sức khỏe bộ đội góp phần gìn giữ sức chiến đấu của đơn vị. Có hôm cả Tiểu đội của ông chịu giá rét đến buốt cả chân tay khi hành quân 1 ngày 1 đêm trong rừng rậm và thật đáng buồn khi trời hừng sáng ông bàng hoàng nghe tin lạc mất 02 động đội của mình đến giờ đó vẫn là nỗi nhớ mà ông đã tìm kiếm bấy lâu nay. Chưa 1 giây phút nào ông quên đi những kỉ niệm thời oanh liệt đó.

Trong những ngày tháng gian khổ đó không tránh khỏi những trận bom đạn kề cạnh bên mình, thậm chí khi thấy đồng đội mình bị thương ngay trên những hố bom và chíp mìn, ông vẫn lao thân mình vào gỡ nhẹ nhàng đưa đồng đội mình đến địa điểm an toàn nhất vì ông nghĩ “ Quân ta còn,đất nước còn” tất cả những điều đó không làm nản lòng các chiến sĩ quả cảm.

Sau những ngày hòa bình , trong ký ức của ông Hoàng lúc nào cũng nhớ đến đồng đội, có là những năm tháng tồn tại và cái chết chỉ cách nhau một quy tắc. Dưới làn sóng mưa bão, những chàng trai tuổi đôi mươi vẫn cười vang giữa chiến hào. Họ lấy tình đồng đội, chia nhau từng giọt nước, từng lát khoai giữa rừng sâu, có những người đã hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ, có những đồng đội may mắn sống sót lại mất đi một phần của cơ thể. Khi nhớ lại những con người và ký ức ấy Ông không thể nào không ngậm ngùi . Có nhiều người lính phải đối mặt với cuộc sống mới đầy khó khăn: một cánh tay còn lại, một đôi chân giả, hay thậm chí là đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng. Nhưng chưa bao giờ họ khuất phục trước nghịch cảnh. hiến tranh có thể qua đi, nhưng tinh thần của những người lính sẽ mãi sống trong lòng dân tộc. Họ là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hiển cường và ý chí bất khuất.

Xin gửi đến tất cả các cựu chiến binh – những người anh hùng thầm lặng – xin tri ân sâu sắc nhất. Cảm ơn vì những gì các bác, các chú đã hy sinh để chúng cháu được sống trong hòa bình. Và hơn hết, cảm ơn vì đã dạy chúng cháu bài học quý giá nhất: hãy sống sao cho xứng đáng với những gì các thế hệ đi trước. Chúng ta sẽ tiếp tục gìn giữ và phát huy những giá trị cao đẹp của dân tộc, không để những hy sinh ấy trở thành vô nghĩa. Xin cảm ơn các cựu chiến binh vì những gì họ đã làm cho đất nước này!

Xin cúi đầu trước những người lính năm xưa – ngọn lửa không bao giờ tắt trong lòng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn