Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA-Ông Ngoại Tôi: Người Lính, Người Kỹ Sư, Người Thầy Vĩ Đại. (1)

Hưng Yên14/12/2025Nguyễn Đình Chung 5A (trường tiểu học Thuỵ Xuân xã Đông Thuỵ Anh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông ngoại em, người mà em hằng kính trọng, không chỉ là một người ông hiền từ trong gia đình mà còn là một người con ưu tú của ngành Bưu chính Viễn thông, một chiến sĩ đã trải qua những năm tháng lịch sử hào hùng của đất nước. Sự nghiệp của ông gắn liền với những cột mốc quan trọng của ngành, từ giảng đường đại học đến chiến trường ác liệt, và cuối cùng là sự đóng góp thầm lặng cho quê hương Thái Bình.

Khởi Đầu Từ Tri Thức Và Lời Hứa Với Tổ Quốc

Tuổi trẻ của ông là những năm tháng miệt mài trên giảng đường Đại học Bưu chính Viễn thông, nơi ông theo học Khoa Thông tin Liên lạc. Năm năm ấy, ông chắt chiu từng bài giảng về sóng điện, về đường dây, về cách kết nối mọi miền đất nước. Khi mới tốt nghiệp, ông trở về Thái Bình, mang theo nhiệt huyết của người kỹ sư trẻ, nhận nhiệm vụ tại Phòng Kỹ thuật Bưu điện. Em hình dung ra ông của những ngày ấy, chắc hẳn phong thái rất khác: trẻ trung, phong độ, với đôi tay thuần thục nắm vững những thiết bị kỹ thuật, góp phần hàn gắn những khoảng cách địa lý bằng những tín hiệu điện tử.

Nhưng vận mệnh đất nước không cho phép ông an phận với niềm vui sáng tạo kỹ thuật. Khi tiếng bom đạn réo rắt từ Thành cổ vang vọng, với tấm lòng của người thanh niên yêu nước, ông đã không ngần ngại viết đơn tình nguyện. Ông rời bỏ công việc ổn định, chiếc áo kỹ thuật viên được thay bằng màu xanh người lính, gia nhập Trung đoàn 320. Em chỉ có thể tưởng tượng ra sự khốc liệt của chiến trường qua những câu chuyện ít ỏi ông kể lại, nhưng em cảm nhận được qua cái nắm tay chai sần và ánh mắt xa xăm mỗi khi ông nhìn về phía Tây Bắc. Ông đã cùng đồng đội chiến đấu trong bom đạn ác liệt của Thành cổ, nơi mỗi hơi thở đều là một sự đánh đổi.

Trở Về Với Đất Mẹ Và Công Việc Đảng

Năm 1972, khi Thành cổ được giải phóng, ông trở về trong niềm hân hoan nhưng cũng mang theo những vết thương thầm kín của thời chiến. Ông không chọn con đường nghỉ ngơi an hưởng, mà lại tiếp tục cống hiến. Ông quay lại Bưu điện Thái Bình, lần này là trong Phòng Kỹ thuật (Đảng). Sự tin tưởng này không phải tự nhiên mà có. Nó đến từ sự kiên trung, kỷ luật thép được tôi luyện trong quân ngũ và bản lĩnh chính trị vững vàng mà ông đã chứng minh. Ông không chỉ là một kỹ sư giỏi mà còn là một người đảng viên mẫu mực. Em vẫn thường thấy ông tỉ mỉ xem xét các văn bản, họp hành rồi lại về nhà, dáng vẻ trầm tĩnh và gương mẫu ấy là một bài học lớn cho chúng em.

Về Nhà, Ông Là Người Cha, Người Ông Vĩ Đại

Khi về già, dù đã thôi không còn đối mặt với chiến tranh hay những áp lực công việc căng thẳng, ông vẫn giữ nề nếp của người lính và kỹ sư. Mỗi sáng, ông vẫn dậy sớm, không phải vì tiếng còi báo động mà vì tiếng chim hót ngoài vườn. Ông là người rất coi trọng sức khỏe và kỷ luật. Ông thường kể chuyện chiến trường, những câu chuyện về đồng đội, về sự hy sinh, không phải để khoe khoang, mà để con cháu hiểu rõ giá trị của hòa bình mà chúng em đang thụ hưởng.

Tình yêu thương của ông dành cho con cháu là thứ tình cảm sâu sắc, không ồn ào. Ông không phải kiểu ông ngoại hay nói lời ngọt ngào, nhưng ông thể hiện bằng hành động. Chính ông là người đã dạy em nhiều điều về sự kiên trì, về tính trung thực, về lòng biết ơn. Mỗi lần em gặp khó khăn trong học tập, ông lại lấy kinh nghiệm của mình ra giải thích, từ những phép tính phức tạp đến những nguyên lý viễn thông đơn giản. Ông nói: "Kiến thức là con đường duy nhất để đi xa mà không cần đến súng đạn."

Những phần thưởng quý giá mà ông mang về, như Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhất, Huy chương Kháng chiến tại Thành Cổ hạng Nhất,Huy Chương cống hiến cho Bưu Điện,..không phải là thứ ông trưng bày mà là kỷ vật nhắc nhở ông về trách nhiệm với đất nước. Những tấm huy chương ấy lấp lánh như những vì sao, soi sáng cho cả gia đình.

Ông ngoại em, người đã từng là kỹ sư, người lính, người đảng viên, giờ đây là ông ngoại với mái tóc bạc và ánh mắt hiền từ. Em tự hào vô cùng khi có một người ông với những tháng năm cống hiến cao cả như thế. Em thầm hứa sẽ sống thật xứng đáng, để danh dự mà ông gìn giữ qua những năm tháng gian khó sẽ mãi là niềm tự hào của con cháu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn