câu chuyện thời hoa lửa Ông Nguyễn Văn Nuôi sinh năm 1954, lớn lên tại ấp Mỹ Thập
Ông Nguyễn Văn Nuôi sinh năm 1954, lớn lên tại ấp Mỹ Thập — mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, nơi tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt. Ngay từ khi còn rất trẻ, ông đã sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước.
Câu chuyện thời hoa lửa của ông Nguyễn Văn Nuôi
Ông Nguyễn Văn Nuôi sinh năm 1954, lớn lên tại ấp Mỹ Thập — mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, nơi tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt. Ngay từ khi còn rất trẻ, ông đã sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước.Năm 1966, khi mới mười hai tuổi, ông tham gia lực lượng du kích xã Mỹ Long. Trong điều kiện thiếu thốn, nguy hiểm luôn cận kề, cậu bé Nguyễn Văn Nuôi ngày ấy đã làm quen với nhiệm vụ canh gác, dẫn đường, bảo vệ cơ sở cách mạng, góp phần giữ vững phong trào đấu tranh tại địa phương.Từ năm 1970 đến 1975, ông được giao nhiệm vụ giao liên xã – huyện. Đây là công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, đòi hỏi sự gan dạ, mưu trí và tuyệt đối trung thành. Trên những con đường làng, kênh rạch chằng chịt, ông đã không quản hiểm nguy, vượt qua sự truy lùng của địch để chuyển thư từ, tài liệu, mệnh lệnh kịp thời, bảo đảm sự liên lạc thông suốt giữa các đơn vị trong suốt những năm tháng chiến tranh ác liệt cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.Sau năm 1975, hòa bình lập lại, ông trở về cuộc sống lao động sản xuất. Từ năm 1979 đến 1985, ông tham gia làm việc trong tập đoàn sản xuất, cùng bà con khôi phục kinh tế, ổn định đời sống sau chiến tranh. Những năm tháng ấy tuy không còn bom đạn, nhưng cũng đầy gian nan, đòi hỏi sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm không kém thời chiến.Giai đoạn 1985–1987, ông đảm nhiệm chức vụ Phó Chủ tịch Hội Nông dân, tích cực vận động hội viên lao động sản xuất, đoàn kết giúp nhau phát triển kinh tế, góp phần xây dựng nông thôn ngày càng đổi mới.Đến năm 1999, ông chính thức trở thành thành viên Hội Cựu chiến binh và gắn bó cho đến hôm nay. Dù đã rời xa chiến trường từ lâu, ông Nguyễn Văn Nuôi vẫn luôn giữ vững phẩm chất của người lính năm xưa: giản dị, gương mẫu, trách nhiệm và tận tụy với các phong trào tại địa phương.



