CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ÔNG NGUYỄN VĂN PHÚ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – ÔNG NGUYỄN VĂN PHÚ

Ông Nguyễn Văn Phú sinh ra trong một gia đình lao động nghèo, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn. Tuổi thanh xuân của ông gắn liền với tiếng máy bay gầm rú, với những đêm dài không ngủ vì lo sợ giặc càn. Khi vừa tròn tuổi thanh niên, ông đã tình nguyện tham gia lực lượng vũ trang địa phương, nhận nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ cơ sở cách mạng.
Những năm tháng ở chiến trường là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Ông cùng đồng đội băng rừng, lội sình, ăn cơm trộn bo bo, uống nước kênh thay nước sạch. Có những trận đánh ác liệt, bom nổ liên hồi, ông tưởng chừng không thể sống sót. Nhưng chính ý chí “còn người còn trận địa” đã giúp ông đứng vững. Trong một lần chiến đấu, ông bị mảnh bom sượt qua vai, máu chảy nhiều nhưng vẫn cố bám trụ đến khi hoàn thành nhiệm vụ.
Ngày hòa bình lập lại, ông Phú trở về quê hương với cơ thể mang nhiều thương tích. Cuộc sống đời thường không dễ dàng, nhưng ông chưa bao giờ than trách. Ông tích cực tham gia công tác địa phương, góp sức xây dựng Phú Tân ngày càng phát triển. Với con cháu, ông luôn nhắc: “Hòa bình là điều thiêng liêng, phải biết giữ gìn và trân trọng.” Cuộc đời ông là minh chứng cho tinh thần kiên cường của một thế hệ đã sống và chiến đấu trọn vẹn vì Tổ quốc.



