câu chuyện thời hoa lửa Ông Nguyễn Văn Sư sinh năm 1949, lớn lên tại ấp Ba
Ông Nguyễn Văn Sư sinh năm 1949, lớn lên tại ấp Ba – một vùng quê giàu nghĩa tình nhưng cũng trải qua nhiều năm tháng chiến tranh khốc liệt. Tuổi thiếu niên của ông không chỉ có ruộng đồng và mái nhà đơn sơ, mà còn sớm gắn với trách nhiệm đối với quê hương.
Câu chuyện thời hoa lửa
Ông Nguyễn Văn Sư sinh năm 1949, lớn lên tại ấp Ba – một vùng quê giàu nghĩa tình nhưng cũng trải qua nhiều năm tháng chiến tranh khốc liệt. Tuổi thiếu niên của ông không chỉ có ruộng đồng và mái nhà đơn sơ, mà còn sớm gắn với trách nhiệm đối với quê hương.
Năm 1964, khi mới 15 tuổi, ông đã tham gia công tác thông tin tại ấp. Công việc tuy thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng: truyền đạt tin tức, giữ liên lạc giữa các lực lượng, đảm bảo thông suốt trong điều kiện chiến tranh gian khó. Hai năm sau, năm 1966, ông được giao nhiệm vụ làm công tác tài chính của ấp – một vị trí đòi hỏi sự cẩn trọng, trung thực và tinh thần trách nhiệm cao.
Đến năm 1968, khi chiến sự ngày càng ác liệt, ông trực tiếp tham gia bộ đội, thuộc đơn vị C507 (điện quân). Đây là giai đoạn thử thách khắc nghiệt nhất trong cuộc đời ông. Trong một lần làm nhiệm vụ, ông bị thương nặng. Sau đó, ông được công nhận là thương binh hạng 4/4 và trở về địa phương tiếp tục công tác.
Dù mang trong mình thương tật chiến tranh, ông Sư không chọn nghỉ ngơi. Trở lại quê nhà, ông tiếp tục cống hiến bằng nhiều công việc khác nhau, góp phần xây dựng lại cuộc sống sau chiến tranh. Sự kiên cường và tinh thần vượt khó của ông trở thành tấm gương cho nhiều thế hệ sau.
Năm 1997, ông được tín nhiệm bầu làm Chủ tịch Hội Nông dân. Ở cương vị này, ông luôn gần gũi với bà con, hỗ trợ phát triển sản xuất, vận động xây dựng đời sống mới. Với ông, phục vụ nhân dân không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là trách nhiệm của một người đã đi qua “thời hoa lửa”.
Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, câu chuyện của ông Nguyễn Văn Sư không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là hành trình bền bỉ cống hiến – từ một người làm công tác ấp, người lính bị thương, đến một cán bộ tận tụy vì cộng đồng. Đó là một cuộc đời lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa, góp phần làm nên sức sống của quê hương.



