Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - ONG THẾ ĐỘ

Bắc Ninh25/06/2026Cáp Thị Kim Ngân (Trường THPT Yên Dũng số 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

I.MỞ ĐẦU – HÀNH TRÌNH RA ĐI VÌ TỔ QUỐC

Khi đang theo học tại Trường Công nhân Kỹ thuật Mỏ ở Quảng Ninh, ông vẫn còn là một chàng trai trẻ mang trong mình bao ước mơ giản dị của tuổi thanh xuân. Trong hoàn cảnh ấy, ông thuộc diện không bắt buộc phải nhập ngũ. Thế nhưng, trước tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, trước vận mệnh của đất nước đang cần những người con sẵn sàng hy sinh, ông đã không do dự. Bằng tất cả lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm, ông tự nguyện xung phong lên đường, gác lại việc học, rời xa mái trường thân thuộc để bước vào một hành trình lớn lao hơn — hành trình của người lính vì độc lập, tự do của dân tộc.

II. NHỮNG NĂM THÁNG TRONG QUÂN NGŨ

Nhập ngũ, ông được bổ sung về Đoàn Hậu cần 70, phụ trách công việc vận chuyển lương thực và nhu yếu phẩm xuống các đơn vị tuyến dưới. Công việc không hào nhoáng, cũng chẳng có nhiều khoảnh khắc được nhắc tên, nhưng lại gắn liền với những chuyến đi dài ngày qua rừng, qua suối. Có những lúc thiếu ăn, thiếu ngủ, nhưng ông và đồng đội vẫn động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để kịp thời tiếp tế cho anh em phía trước. Nhớ lại quãng thời gian ấy, ông nói: “lúc ấy nghĩ đơn giản lắm, mình gùi được bao gạo nào thì anh em đằng trước đỡ đói bấy nhiêu”

III. NHỮNG MẤT MÁT – HI SINH – DẤU ẤN KHÔNG THỂ QUÊN

Trong những năm tháng tham gia đại đội Trinh Sát thuộc Trung Đoàn 42, sư đoàn 7, chiến tranh không chỉ hiện diện qua những tiếng bom nổ hay những cuộc hành quân căng thẳng, mà còn để lại dấu ấn rất thật trên chính cơ thể người lính. Trong một lần làm nhiệm vụ, ông bị ảnh hưởng bởi bom nổ, mảnh đạn xuyên vào người. Đến tận bây giờ, viên đạn ấy vẫn còn nằm trong phổi — như một chứng tích lặng lẽ của chiến tranh không thể xóa nhòa.

Nhắc đến điều này, ông chỉ nói nhẹ nhàng: “Nó nằm đó quen rồi, coi như một phần của mình.” Không than thở, cũng chẳng kể nhiều về nỗi đau, nhưng trong ánh mắt ông, người nghe vẫn cảm nhận được những ký ức khó quên của một thời sinh tử. Chiến tranh đã qua đi, nhưng những gì nó để lại thì vẫn còn đó, âm thầm theo ông suốt những năm tháng hòa bình.

IV. NIỀM TỰ HÀO – TRÁCH NHIỆM – SỰ GHI NHẬN

Khi được hỏi điều gì khiến ông cảm thấy tự hào nhất trong quãng đời quân ngũ, ông không nhắc nhiều đến chiến công hay thành tích. Ông chỉ mỉm cười và nói: “Tự hào nhất là mình đã làm tròn bổn phận của một người con đất nước, lúc Tổ quốc cần thì mình có mặt.” Với ông, được cùng đồng đội vượt qua những năm tháng gian khó,được bảo vệ đất nước đã là một niềm tự hào lớn lao.

Trong suốt quá trình công tác, ông được trao tặng một số kỷ niệm chương và danh hiệu ghi nhận sự cống hiến. Thế nhưng, những tấm huân, huy chương ấy không phải là điều ông thường nhắc đến. “Những thứ đó là sự ghi nhận của Nhà nước, còn điều quý nhất với tôi vẫn là tình đồng đội, là việc mình còn sống trở về,” ông chia sẻ. Với ông, mỗi kỷ niệm chương không chỉ là phần thưởng cá nhân mà còn là sự tưởng nhớ đến những đồng đội đã hy sinh, những người không kịp nhìn thấy ngày hòa bình.

Nói về ý nghĩa lớn nhất của việc cống hiến cho Tổ quốc, ông trầm ngâm một lúc rồi nói chậm rãi: “Cống hiến là để thế hệ sau không phải sống như mình ngày trước.” Đó là sự đánh đổi thầm lặng, là mong ước giản dị về một đất nước yên bình, nơi con cháu được học tập, làm việc và sống trong hòa bình.

V. THÔNG ĐIỆP GỬI THẾ HỆ TRẺ

Theo ông, giá trị lớn nhất mà thế hệ hôm nay cần trân trọng chính là hòa bình. Hòa bình không tự nhiên mà có, nó đổi bằng máu và nước mắt của rất nhiều người,” ông nói. Vì vậy, được sống trong những ngày không còn bom đạn là một may mắn lớn mà người trẻ các cháu cần biết trân trọng và gìn giữ

Gửi lời nhắn nhủ đến thế hệ trẻ hôm nay, ông nhẹ nhàng chia sẻ: “Các cháu không cần phải làm điều gì to tát, chỉ cần sống tốt, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Với ông, sự cố gắng trong học tập, lao động chân chính và biết yêu thương con người đã là cách thiết thực nhất để tiếp nối những hy sinh của thế hệ trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn