CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - PHẠM QUỐC HỦY
Theo dòng chảy lịch sử dân tộc, có những giai đoạn bị thời gian bao phủ bởi những mất mát và đau thương. Có những sự hy sinh và cống hiến của các vị anh hùng để lại vô vàn đau thương cho gia đình, cho quê hương cho đất nước; nhưng những hi sinh đó sẽ còn sống mãi với dân tộc, với tuổi trẻ và với sự phát triển phồn vinh của đất nước sau này. Những sự hy sinh ấy, những cống hiến ấy cho đất nước của các vị anh hùng luôn hừng rực lửa như những vì sao trên trời. Người ta gọi những năm tháng ấy bằng một cái tên thật đẹp “Thời hoa lửa’’. Và những câu chuyện “Thời hoa lửa’’ ấy đã trở thành một phần quan trọng trong lịch sử dân tộc, đồng thời nó cũng chất chứa trong mình vô số bài học đầy ý nghĩa cho mỗi con người Việt Nam chúng ta. Những người anh hùng ấy đã dành cả tuổi trẻ để chiến đấu bảo vệ tổ quốc, dành lại hòa bình và độc lập cho các thế hệ hôm nay. Thế hệ chúng em bây giờ được sống trong thời bình thật hạnh phúc biết bao, vì vậy chúng em rất trân quý cuộc sống này. Tuy không được sống trong những năm tháng hoa lửa ấy, nhưng khi nghe về những câu chuyện lịch sử đó, chúng em lại không khỏi bồi hồi, xúc động: có cả sợ hãi với những tiếng bom, có cả đau thương khi nghe thấy những lời kể về những sự hi sinh của cha ông ta, có cả vui sướng khi đất nước dành thắng lợi...
Trong nhiều câu chuyện “Thời hoa lửa” ấy, em ấn tượng hơn hết về câu chuyện của thương binh Phạm Quốc Hùy ở tổ dân phố Tân Độ, phường Yên Dũng, tỉnh Bắc Ninh. Ông Quốc Hùy trước đây là thanh niên xung phong (TNXP) có tham gia vào kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Ông có kể lại rằng: giai đoạn đó các âm theo tiếng gọi của Tổ quốc sẵn sàng nam tiến cùng nhân dân miền nam chiến đấu đánh đuổi giặc thống nhất nước nhà. Mưa bom, gió đạn các ông cũng đều trải qua, nhưng thật may mắn ông vẫn là người có thể trở về đoàn tụ với gia đình. Khi nói về cuộc chiến khuôn mặt ông vẫn tràn đầy không khí hòa hùng và tự hào dân tộc. Khi tham gia chiến đấu ông Quốc Hùy có bị thương ở chân, hiện nay ông vẫn phải đi tập tễnh. Cứ thay đổi thời tiết ông lại đau nhức cả cơ thể. Ông nói: những vết thương đó không thấm gì với sự hi sinh cả tính mạnh cua đồng đội ông. Ông có thể trở về cùng gia đình đã là điều may mắn nhất rồi.
Ông Phạm Quốc Hùy ( thứ nhất từ trái qua phải)
Ảnh: Báo Đại biểu Nhân dân
Vẫn biết chiến tranh đã lùi xa nhưng khi nghe lại câu chuyện của những nhân chứng lịch sử kể lại em vẫn như mới vừa hôm qua. Và em cảm thấy càng trân trọng hơn cuộc sống hòa bình mà em đang được sống ngày hôm nay.
Trong buổi chia sẻ, ông Phạm Quốc Huy nhắc nhở chúng em cần học tập thật tốt, sống lành mạnh bởi có được cuộc sống hôm nay cha ông ta đã phải đổ mồ hôi và cả xương máu. Bản thân em cũng cần phải cố gắng học tập thật tốt để có thể đem sức lực của mình cống hiến cho quê hương, cho đất nước. Đồng thời bản thân cũng cần lao động khỏe mạnh, có sức khỏe mới có thể chăm lo cho gia đình và bản thân.
Hôm nay, khi tham gia viết “câu chuyện thời hoa lửa” em muốn chia sẻ đến các bạn và tất cả mọi người về những tấm gương yêu nước, những anh hùng của dân tộc để thôi thúc tình yêu thương quê hương đất nước và vun đắp thêm lòng tự hào dân tộc để từ đó tiếp thêm sức mạnh cho các thế hệ học sinh học tập thật tốt. Và phấn đấu thi đua đạt thành tích tốt trau rồi đạo đức để thành những con người đủ tài đủ đức cho tương lai đất nước.



