CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - PHẠM QUỐC HUỲ
Trong những năm tháng ở chiến trường người chiến sĩ Phạm Quốc Huỳ đã làm nhiệm vụ là lái xe trên chiến trường miền Nam. Đây là công việc vô cùng nguy hiểm bởi những tuyến đường vận chuyển thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Mỗi chuyến xe đều phải đối mặt với bom đạn và nhiều hiểm nguy, nhưng ông cùng đồng đội vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ để phục vụ chiến đấu.
Khi đến thăm, em thấy ông đi lại khá khó khăn do ảnh hưởng của bệnh tai biến kéo dài nhiều năm. Tuy sức khỏe không còn tốt, ông vẫn niềm nở đón tiếp và vui vẻ trò chuyện với chúng em. Ngồi trong căn nhà giản dị, ông chậm rãi kể lại những câu chuyện về một thời tuổi trẻ gắn liền với chiến trường. Qua lời kể của ông, em cảm nhận được sự gian khổ mà những người lính năm xưa đã trải qua. Có những ngày phải hành quân liên tục, có những đêm lái xe trong điều kiện thiếu ánh sáng để tránh sự phát hiện của địch. Dù khó khăn và nguy hiểm, các chiến sĩ vẫn luôn động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ vì mục tiêu giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Điều khiến em xúc động nhất là khi ông nhắc đến những người đồng đội đã hy sinh trên chiến trường. Dù chiến tranh đã lùi xa nhiều năm nhưng những ký ức ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí ông. Em cảm nhận được niềm tự hào xen lẫn sự xúc động trong từng câu chuyện mà ông kể. Đó là những ký ức không thể nào quên của một người đã dành tuổi trẻ để cống hiến cho Tổ quốc.
Sau khi đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với thương tật 31%. Hơn 10 năm nay, ông phải chống chọi với căn bệnh tai biến nặng khiến việc đi lại và sinh hoạt gặp nhiều khó khăn. Tuy vậy, ông vẫn giữ tinh thần lạc quan, luôn quan tâm đến con cháu và mong muốn thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng cuộc sống hòa bình mà mình đang có.
Buổi gặp gỡ với ông Phạm Quốc Huỳ đã giúp em hiểu rõ hơn về giá trị của độc lập, tự do và những hy sinh to lớn của các thế hệ đi trước. Em càng thêm biết ơn những người lính đã không tiếc tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc. Từ đó, em tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm hơn để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp và xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh.



